🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 879: Yên Tĩnh Như Chết

“Định làm tôi sử dụng bảo vật khác hả? Nếu ông đã muốn thì tôi sẽ chiều”, Tò Minh bật cười, khinh bỉ nhìn Lâm Yển.

Sau đó.

“Xoẹt!”
Ma La Kiếm, xuất hiện.

Anh cầm Ma La Kiếm trong tay.

Đất trời chợt biến sắc.

cả bầu trời như yên lặng.

Ngay cả Quan Hoàng cách đó không xa cũng giật mình,
nhíu mày, vẻ mặt chợt thay đổi.

Ma La Kiếm vung lên, xẹt qua bầu trời.

Kế tiếp, vẻ tươi cười đầy khinh thường, đắc ý chợt đọng lại trên gương mặt Lâm Yến.

Sự sống điên cuồng tròi đi.

Rồi, phụt một tiếng, Lâm Yển chợt hóa thành cát bụi, chết dưới Ma La Kiếm.

Bởi vì thực lực và cảnh giới của Tô Minh đều đã tăng mạnh, nên giờ khi anh dùng Ma La Kiếm thì sức mạnh của nó cũng tăng lên rất nhiều.

Một nhát chém chết Lâm Yển là chuyện dễ như ăn cháo.

Huống chi, tự Lâm Yển muốn chết thôi, ai ngờ lại dám xông đến trước mặt mình.

Do đó, ngay cả tốc độ và thân pháp là cách duy nhất để trốn thoát khỏi Ma La Kiếm cũng không còn thì trách ai.

Đó chẳng phải muốn chết thì là gì?
Bầu không khí xung quanh chợt đọng lại, dù Lâm Yển đã chết gần 1 phút.

Đến tận giờ, vẫn chưa có ai hoàn hồn lại từ trong sự chấn
động ấy.

Yên tĩnh như chết.

Lại qua 1 phút.

Cuối cùng, Tô Minh nhìn về phía Quan Hoàng nói: “Tiền bối, ông coi nè, tôi đã tiễn ông Lâm đến từ thế giới Đại Thiên về trời rồi, chẳng phải sao?”
Ánh mắt Quan Hoàng lóe lên, nhìn chằm chằm vào Tô Minh.

Trong mắt tràn ngập vẻ chấn động.

“Anh Tô Minh! Anh…!”, Quan Khuynh Thành nước mắt lưng tròng, vừa phấn khích vừa kích động.

Cô ta rất muốn hét lên, không phải bởi vì Tô Minh lại lập kỳ tích mà vì Tô Minh sống rồi.

“Chàng trai! Cậu thật sự làm được rồi, có chút nằm ngoài dự liệu của tôi”, Quan Hoàng thản nhiên nói nhưng sau đó lại nói với giọng chế giễu: “Nhưng cậu làm được là nhờ vào bảo bối, đó là hai thanh kiếm”.

“Chẳng phải dùng được bảo
vật cũng là bản lĩnh sao?”, Tô Minh chau mày, nói.

Sao bảo vật không đi theo người khác?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...