🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 844: Chứ Sao Nữa

Đừng thấy thực lực của Tò Minh mạnh đến nỗi ngay cả Tống Huyền cũng phải chấn động và dốc hết sức mạnh để đối phó.

Nhưng suy cho cùng, Tống Huyền vẫn cảm thấy thực lực của Tô Minh cùng lắm cũng chỉ ngang với mình mà thôi.
Chứ sao nữa?
Nhưng với Đạo Khí, trừ khi có nguyên nhân đặc biệt nào đó, ví dụ như pháp bảo bản mạng sinh ra đã có hay lý do hiếm thấy nào đấy.

Chứ không thì dù là Bất Tử tầng bảy, tầng tám, I Vv■ ‘I I ” I
tầng chín cũng khó mà luyện hóa và nắm giữ được nó.
Có điều, Tô Minh lại luyện hóa thành còng một cách dễ dàng và sử dụng thành thạo.
Phút chốc.
Quả nhiên, một chộp đáng sợ như móng vuốt rết đến từ thái cổ đã bị chén Hoàng Tuyền ăn mòn và nghiền nát!
Không những thế, miệng chén khẽ nghiêng, trực tiếp đổ về phía Tống Huyền.
Tống Huyền lập tức cảm thấy như có thần chết đang vầy
gọi mình!
“Xong rồi!”, ông ta hoảng sợ, con ngươi già nua trợn to như muốn lọt ra khỏi tròng.
Bỗng dưng.
“Phụt phụt phụt…’1, nhị trưởng lão – Trần Chương và tam trưởng lão – Dư Dịch đều hộc máu, trông rất thê thảm.

Hai cao thủ Bất Tử tầng hai cũng đã dùng hết các chiêu số dưới đáy hòm.

Như Trần Chương, ông ta đã sử dụng thần thông pháp tướng Bất Tử được mình tu luyện tới đỉnh, nhưng dù vậy, dưới vò số nắm đấm và nhát kiếm “Sinh Tử Chớp Ảnh” thì vẫn
ngăn cản một cách khó khăn, dần dần không chống đỡ nổi.

Ông ta bắt đầu lùi lại và hộc máu, ngày càng đuối sức.
Chỉ là, dù gì Trần Chương và Dư Dịch cũng là ba lão của Huyền Diệu Tông, là quái vật sống vò số năm tháng.

Tuy lúc này có hơi miễn cưỡng và khá gian nan, nhưng vẫn chia sẻ được rất nhiều áp lực cho Vương Thần Ngạn.
Sắc mặt của Vương Thần Ngạn cũng trắng bệch vì mất sức, nhưng lại không bị thương.
Quả là kẻ sống lại một đời, át chủ bài hết cái này đến cái

khác.
Nào là cờ CỐ Hồn, đao chữ liên hoàn, sức mạnh pháp tướng tự nhiên, thần thòng cõng núi hái trăng…
Vương Thần Ngạn liên tục quăng bảo vật và chiêu số ra.
Giờ phút này, mọi người trên đảo Ấn Vân đều hóa đá!
Rốt cuộc thì họ đang nhìn thấy gì?
Còn khoa trương hơn cả nằm mộng gấp trăm ngàn lần nữa.
Một tên nhóc chỉ có cảnh giới Chân Hoàng lại có thể đè Vương Thần Ngạn là Bất Tử tầng một – yêu nghiệt được coi như kẻ xuất sắc trong hàng tỉ năm qua ra đánh.
Mà còn rảnh tay đè cả ba lão của Huyền Diệu Tông ra tẩn cho một trận!.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...