🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 834: Anh Tô Minh Cũng Là Người Của Võ Tông Sao

Vân Thanh Thanh rót cho Tò Minh một tách trà, thoạt nhìn trông không ăn khớp với nơi này lắm, hiển nhiên, bản thân cô là người có thực lực yếu nhất ở bàn này, nên cô hơi căng thẳng.

May mắn thay, Tô Minh ở bên cạnh đã trao cho cò một chút niềm tin và dũng khí.

Vân Thanh Thanh rót trà cho Tò Minh, thái độ vò cùng tự nhiên, mặc dù Vân Thanh Thanh cảm thấy không có gì, nó chỉ là một điều rất bình thường thôi, nhưng rất nhiều người cùng bàn đều kinh ngạc.

Danh tiếng truyền nhân của Võ Tòng vần tương đối đáng sợ.

Mặc dù bây giờ Vân Thanh Thanh còn rất yếu, nhưng ở trong mắt đám người Vương Thần Ngạn, không phải là ai đều có thế hưởng thụ Vân Thanh
Thanh rót trà phục vụ, người bạn Tô Minh của Vân Thanh Thanh này lại dám bình thản chấp nhận, ha ha…
Tò Minh uống một hớp linh trà Ẩn Vân 100 nghìn năm, sau đó khen ngợi: “Trà ngon!”
Đúng thật là trà ngon.

Anh vừa dứt lời, liền có thể cảm giác chân khí trong cơ thể đang tăng lên từng chút một.

Đúng là rất đáng để thưởng thức, lại phối hợp với cảnh đẹp của hồ Ẩn Vân này, quá đẹp quá đẹp.

Thấy Tô Minh uống trà uống rất vui vẻ, Vân Thanh Thanh bỗng cảm thấy rất vui mừng, cứ như là mình có công pha trà, rót trà cho Tò Minh vậy, cô không khỏi rót thêm cho Tô Minh một chén nữa, hoàn toàn không để ý đến những người ngồi cùng bàn.

Đôi mắt đẹp của Vân Thanh Thanh nhìn thoáng qua Tô Minh: “Trà ngon, vậy thì uống nhiều một chút, tôi pha thêm cho anh”.

Đúng là quá nịnh nọt.

Nhìn thấy vậy, Vương Thần Ngạn cũng phải biến đối sắc mặt, tuy không đến mức ghen ghét, nhưng cũng rất khó chịu,
truyền nhân Võ Tông có địa vị rất cao, nói một cách không khách khí, cho dù Vương Thần Ngạn hắn ta muốn kết hòn với một truyền nhân Võ Tông cũng phải tốn rất nhiều công sức, còn chưa chắc có thế thành còng.

Kết quả bây giờ truyền nhân Võ Tông là Vân Thanh Thanh lại đang lấy lòng một tên rác rưởi cảnh giới Chân Hoàng hậu kỳ không biết đến từ đâu!
Quả thật làm cho người ta phải khó chịu.

“Anh Tô Minh cũng là người của Võ Tông sao?”, Vương Thần Ngạn không khỏi hỏi một câu.

“Không phải, chỉ là bạn của Thanh Thanh thôi”, Tô Minh cười nói.

Điều này càng làm cho người ta không nghĩ ra.

Mọi người đều biết Võ Tông rất kiêu ngạo và khép mình.

Có thể đại diện cho Võ Tông tham gia tiệc trà, trên cơ bản phải là người của Võ Tòng!
Một kẻ không phải người của Võ Tông lại đại diện cho Võ Tòng tham gia tiệc trà, nghĩ thế nào cũng không ra.

Nhưng Vương Thần Ngạn
không tiếp tục hỏi gì nữa, cũng không tiếp tục nghĩ đến nữa.

Bởi vì mục tiêu và kế hoạch hòm nay đều nhâm vào Tò Ly.

Bảo tàng Chuẩn Đê’ kia mới là hơn hết.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...