🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 669: Không Biết Sợ Là Gì

Tìm được nhà họ Cổ rồi.

Chỉ cần tự phế một cánh tay, bồi thường một trăm nghìn Linh thạch hạ phẩm????
Mặc dù một trăm nghìn Linh thạch hạ phấm quả thực là một con số trên trời.

Nhưng vẫn giữ được mạng sống, đã là điều may mắn lắm rồi.

Bên trong sảnh lớn tầng bốn, những người đang dùng bữa khác cũng đều rất ngạc nhiên, tên của người như bóng của cây.

Tội ác của công chúa nhỏ Cổ Kim!

Đó là dùng máu tươi và tính mạng chất thành đống mà ra…
Không ngờ được…
Trong một thoáng, mọi ánh mắt đổ về phía Quý Thanh Hoà đều mang vẻ khác lạ, cảm thấy vận may của Quý Thanh Hoà rất khá.

Xong.

Quý Thanh Hoà, lại… lại… lại không hề có bất cứ cảm xúc gì!!!
Ngô Lập Tàng phen này thực sự muốn khóc.

Ngô Lập Tàng còn muốn nói gì đó, nhưng Cổ Kim ngẩng đầu nhìn về phía Ngô Lập Tàng, lạnh lùng quăng ra một câu: “Câm miệng, nếu không tôi chặt ông thành tám khúc!”
Ngô Lập Tàng chỉ cảm thấy toàn thân lạnh ngắt.

Mặc dù, cảnh giới của ông ta cao hơn Cổ Kim một tầng.

Nhưng đối diện vởi sự khoá
chặt của khí tức trên người Cố Kim, vẫn có cảm giác sợ hãi khi đối mặt với nguy hiểm chí mạng.

Công chúa nhỏ chỉ mới 19 tuổi mà tội ác đầy mình này có thực lực rất mạnh.

Thực sự rất mạnh!

“Đánh một trận, ai tự phế một cánh tay, bồi thường một trăm nghìn Linh thạch hạ phẩm, còn chưa chắc đâu”, Quý Thanh Hoà cuối cùng cũng đứng lên, bên dưới mạng che mặt là một gương mặt xinh đẹp mang đầy vẻ hứng thú.

Những năm này, trong tầng võ mà cô ta ở, cô ta đã địch từ lâu rồi.

Khổ vì không có đối thủ.

Bây giờ, trước mắt có một đối thủ nhỏ tuổi hơn mình, lại có cùng cảnh giới với mình.

Cô ta đương nhiên là hứng
thú.

“Con nhóc này, cũng có chút tinh thần võ si”, Tô Minh lấm bẩm một câu, càng có hứng thú với Quý Thanh Hoà hơn, con nhóc này quả thực là một kho báu, tính cách đúng là đa chiều.

“Xoẹt!!!”.

Đáp lại lời Quý Thanh Hoà là
một tiếng Kiếm âm.

Vô cùng rõ ràng.

Như là tiếng đàn.

CỔ Kim cảm thấy Quý Thanh Hoà trước mắt này đúng là nể mặt mà không biết điều.

Cổ Kim rất ít khi lương thiện thế này, chỉ cần phế một cánh tay, bồi thường một trăm nghìn viên Linh thạch hạ phẩm là được, kết quả cô lại còn không biết cảm ơn?!
Ha ha…
Còn muốn đánh một trận với mình?
Kẻ vô tri thì không biết sợ là gì-
Vậy thì nếm thử kiếm của mình đi.

Kiếm trong tay cô ta chính là Vương khí thượng phẩm cực kỳ khủng bố, tên là Điệp Huyết.

Từ lúc 5 tuổi bắt đầu luyện võ, thanh bảo kiếm cực kỳ sắc bén này đã đi theo cô ta rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...