🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 546: Sao Có Thể Có Kết Quả Như Hiện Tại

Kết hợp vời nhát kiếm
đầu tiên ban nãy.
Tổng cộng 20 nhát kiếm.
"Ồ", Trần Thông Vận kinh ngạc thốt lên.
Ngay lúc này.
"Xẹt xẹt xẹt xẹt..."

Giữa không trung, từng nhát kiếm do Tô Minh chém ra đụng phải một chưởng màu tím khổng lồ như ngọn núi nhỏ của Trần Thông
Vận, vừa gặp nhau thì chúng bắt đầu bị bẻ gãy, nát bấy, nổâm âm...
Căn bản không ngăn được gì.
20 nhát kiếm đấy! Tức thì đã biến mất!
Hoàn toàn không phải ở cùng một cấp bậc.
Sâc mặt Tô Minh càng nghiêm trọng hơn, ngay cả hô hấp cũng trở nên nhẹ hơn.
Có vẻ cảnh giới Hóa thần đáng sợ hơn anh nghĩ.
Trên sân đấu vang lên từng tiếng hít sâu, toàn bộ đệ tử Huyền Thanh Tông đều lộ ra vẻ sợ hãi.

Bọn họ biết bậc ông cha mình rất mạnh, nhưng có vẻ vần xem nhẹ họ.
Đây mà là mạnh gì nữa?
Quả thật vô địch con bà nó rồi!

Bọn họ biết rõ kiếm của
Tô Minh đáng sợ cỡ nào, một nhát là có thể giết chết Nhị, Tam, Tứ, Ngũ trưởng lão và còn khiến tông chủ và Đại trưởng lão bị thưong nặng.

Nói thật thì kiếm của Tô Minh giống y như lưỡi hái thần chết vậy.
Nhưng kiếm như thế, lại còn là 20 nhát chồng lên nhau, vậy mà vẫn chẳng đỡ nổi một chưởng của lão tổ? Siêu việt tự nhiên luôn rồi.
Chẳng phải Tô Minh yếu, mà là...!là...!là lão tổ quá
"Đù", ngay cả Dương Truy cũng bị dọa văng tục, nhưng hiến nhiên là càng phấn khích và kích động hơn sợ.

Hóa ra, tổ tiên của Huyền Thanh Tông đã từng huy hoàng và mạnh mẽ như thế!
"Hì hì hì hì...", Lữ Thanh Thanh xụi lơ dưới đất chợt đứng lên, tóc tai bù xù như người điên, lộ ra nét mặt oán hận và vui sướng khi người gặp họa.
"Thằng con hoang, mặc dù mày là thiên tài, nhưng cũng chỉ là đồ nhà quê.

Sao có thể biết được thực lực • • • đáng sợ của Huyền Thanh Tông tao?", Lữ Thanh Thanh nghiến răng nói, đắc ý đến nỗi muốn ngửa mặt lên trời cười to.
Dương Phụng Lăng và Lữ Chân Tuân cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
"Lần này tiêu rồi, ban nãy cậu Minh hẳn nên một vừa hai phải", Viên Phương
Hà có chút lo lắng và tiếc nuối lấm bấm.

Ban nãy, rõ ràng Dương Phụng Lăng đã đồng ý với Tô Minh để Lữ Chân Tuân và Lữ Thanh Thanh tự sát.
Nếu lúc đó Tô Minh đồng ý thì đã nổi tiếng trong một đêm, trực tiếp thành huyền thoại rồi.
Cũng không có chuyện như giờ.
Sao có thể có kết quả như hiện tại?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...