🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 537: Đi Phá Tây Lâm Sát Trận

Một lát sau...
"Phụp, phụp...", âm thanh chói tai như tiếng máy cắt xé rách màng nhĩ, giống như âm thanh gầm rú của quỷ đói, khiến người ta thấy khiếp sợ và phiền toái.
Cùng với âm thanh chói tai này, kiếm quang của Tô Minh trong không trung hình thành một thế cân bằng với phong ấn hình kiếm của
Huyền Thanh Hoàng Tuyền kiếm trận mà sáu người kia triển khai.
Một sự cân bằng, một màn tranh tài ngang ngửa về thực lực.
Chuyện này....

Quá kinh khủng!
Dương Phụng Lăng cảm thấy mình như gặp ma.
Ông ta dám chắc, kể cả là một tu giả võ đạo ở cảnh
giới đoạt mệnh hậu kỳ đứng trước Huyền Thanh Hoàng Tuyền kiếm trận lúc này thì cũng không thể hình thành thế cân bằng và ngang ngửa như vậy.
Mà cả Huyền Linh Sơn không thể tìm ra người nào ở cảnh giới đoạt mệnh hậu kỳ?
Sở dĩ ông ta triển khai Huyền Thanh Hoàng Tuyền kiếm trận là vì muốn trấn áp được Tô Minh trong thời gian ngắn nhất, kể cả phải
trả giá đắt đến đâu.
Nhưng nào ngờ...
Thật sự không thể chấp nhận được.
Lẽ nào, thực lực của người trẻ tuổi trước mặt đã vượt qua cả cảnh giới đoạt mệnh hậu kỳ rồi sao? Người này có thật sự là người không?
Dương Phụng Lăng thật sự cảm thấy sợ hãi.
Trong chớp mắt, kiếm quang của Tô Minh xóa bỏ hoàn toàn phong ấn hình kiếm trong Huyền Thanh Hoàng Tuyền kiếm trận của sáu người kia và nó cũng biến thành hư vô.

Dương Phụng Lăng hít một hơi thật sâu, giọng nói khàn khàn, mang theo vẻ cầu xin: "Chàng trai! Cậu yêu nghiệt quá rồi! Cậu chính là yêu nghiệt lớn nhất mà tôi từng gặp trong gần trăm năm nay.

Tôi thừa nhận Huyền Thanh Tông
không thể làm gì được cậu.

Nhưng cậu nhìn xem, giao đấu liên tục mà chúng ta đều hòa, cậu cũng không thể làm gì Huyền Thanh Tông chúng tôi.

Thời gian dài chẳng phải Huyền Thanh Tông chúng tôi đông người hơn thì có lợi thế hơn sao? Hay là chúng ta giảng hòa đi.

Cậu nói đi, tại sao cậu lại muốn giết đại trưởng lão và Thanh Thanh.

Nếu họ làm gì đắc tội với cậu thì Huyền Thanh Tông chúng tôi có thể bồi thường cho cậu, thậm chí tôi có thể bảo

đại trưởng lão và Thanh Thanh xin lỗi cậu".
Lời nói vừa dứt thì chẳng khác nào nhận thua.
Trên võ trường nhất thời trở nên yên tĩnh.
Từ khi nào Huyền Thanh Tông lại mềm mỏng như vậy? Từ lúc bắt đầu có Huyền Thanh Tông, bắt đầu có ghi chép lịch sử thì Huyền Thanh Tông gần như là vô địch ở hạ giới.
Kiểu mềm mỏng chào thua như này gần như là chưa từng có.
Lữ Chân Tuân định nói gì nhưng cuối cùng vẫn phải ngậm miệng.
Ông ta nhìn Tô Minh, ông ta cũng đã đoán được thân phận của anh, chắc chắn là bạn trai của Diệp Mộ Cẩn.

Từ tận đáy lòng ông ta cảm thấy hối hận, đáng lẽ hôm đó nên đồng ý với cháu gái của Diệp Thành Bang là đi phá Tây Lâm Sát trận và cứu Tô Minh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...