🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 517: Cho Tôi Một Lý Do Không Giết Ông

Sau đó!
Mắt Tô Minh sáng lên, hít
một hơi thật sâu, nói: "Phải đi tìm Tiêu Nhược Dư rồi!"
Chỉ khi tìm được Tiêu Nhược Dư thì mới có thể tìm được đám người Lam Tuyết, Trần Chỉ Tình, Tống Cấm Phồn, cả Mộ Cấn nữa.

Nghĩ đến Mộ Cẩn, tim Tô Minh đau như có ai đâm một nhát dao.

Mộ Cấn chết rồi sao?
Hôm nay, từ lúc bắt đầu chém giết đến tận bây giờ, anh luôn cố gắng tránh ý nghĩ này!
Lúc này, khi màn chém giết kết thúc, anh muốn tránh cũng không tránh được.

"Mộ Cấn! Anh không tin, anh tuyệt đối không tin em chết rồi", Tô Minh nắm chặt nắm đấm, lẩm bẩm, trong giọng nói đầy vẻ điên cuồng: "Nếu em chết thật, kể cả phải xuống suối vàng anh cũng phải cứu bằng được em! ".

Thiên nữ tiên bôi! Tôi! Tôi có thể hỏi cô một câu hỏi được không? Nếu một người chết rồi thì có thế sống lại không?", giọng nói anh run rẩy, cấn thận hỏi.

Mặc dù anh không tin Diệp Mộ Cẩn đã chết nhưng lý trí nói cho anh biết, điều đó là thật.

Anh muốn có đươc môt tia
hy vọng từ phía thiên nữ Tạo Hóa, coi cô ta như phao cứu sinh.

Tiếc rằng dường như thiên nữ Tạo Hóa đã ngủ say nên không đáp lại Tô Minh.

"Ra đi!”, một giây sau, Tô Minh nhìn lên trời, nhìn chằm chằm vào một vị trí rồi hét lớn.

Yên tĩnh!!!
"Sao? Muốn tôi ra tay sao?", giọng nói Tô Minh đầy vẻ lạnh lùng.

"Vâng vâng vâng! Tôi Viên Phương Hà đây!", một ông lão
béo xuất hiện trong không khí.

Ông lão béo này với tướng mạo bình thường, lúc này đầu toát hết mồ hôi, khẽ khom người, sợ hãi run rẩy nói.

Viên Phương Hà thật sự bị dọa chết khiếp.

Ban nãy ông ta nấp trong không trung bị Tô Minh khóa chặt, quá khủng khiếp!
Hơn nữa, ông ta có thể cảm nhận được mùi chết chóc trong khí tức bị khóa chặt đấy.

Ông ta chắc chắn, Tô Minh có khả nằng dùng một ngón tay
cũng có thể bóp chết ông ta.

Kể cả ông ta ở cảnh giới tôn giả hậu kỳ.

Ồng ta mới lên được cảnh giới đó chưa lâu.

Ông ta chỉ nhìn thấy cảnh Tô Minh giết nhà Công Tôn và nhà họ Ngụy chứ không nhìn thấy cảnh tượng trong khuôn viên nhà họ Cơ.

Nếu không thì ông ta sẽ không bao giờ dám nấp ở trong không khí để quan sát nữa.

"Cho tôi một lý do không giết ông", Tô Minh nói, không giống nói đùa một chút nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...