🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 506: Chúng Tôi Hoàn Toàn Không Thể Động Đậy

Sau đó Tây Lâm Sát trận biến mất, cậu chú Tô biến
mất nên cô Diệp đã...", ông Trung của nhà Công Tôn ở đằng xa run rẩy nói.
Ông ta biết rằng, Tô Minh còn sống thì nhà Công Tôn sẽ toi đời mà không thể cứu vãn.
Nhưng ông ta vẫn muốn tận dụng cơ hội cuối cùng, chí ít cũng khiến độ phẫn nộ của Tô Minh giảm đi chút ít và lúc chết cũng không quá đau đớn.
"Mộ Cẩn! Cô bé ngốc này!", Tô Minh lẩm bẩm, cuối cùng anh cũng rơi lệ.

Người đàn ông đến lúc đau xé lòng thì họ cũng biết rơi lệ.
"Bị thương nặng ở Huyền Linh Sơn rồi mới chết sao? Ha ha...", trong ánh mắt Tô Minh toàn là máu.
Một giây sau, Tô Minh đột nhiên giơ tay lên.
Lòng bàn tay hướng về phía ông Trung ở phía xa.
Một luồng chân khí nối lên cuồn cuộn trong lòng bàn tay Tô Minh.
Sau đó, ông Trung sợ đến cực độ.
Bởi vì, ông ta cảm nhận được một sức hút không thể
kháng cự.
Toàn thân ông ta như bị giam chặt, cũng không thể vận dụng chân khí của mình.
Ông ta biết thực lực của Tô Minh vô cùng mạnh nhưng lúc này ông ta vẫn ngây người ra.

Tô Minh chỉ dùng chân khí mà có thể hút mình lại, rốt cuộc Tô Minh mạnh đến mức nào rồi?
Ông ta có trực giác mãnh liệt, dường như mấy ngày nay thực lực của Tô Minh ở trong Tây Lâm Sát trận đã tăng gấp nhiều lần.
"Bụp, bụp.„", dưới vô vàn ánh
mắt đáng sợ hãi run rấy thì ông Trung bị hút đến trước mặt Tô Minh.
"Phụp!", Tô Minh giơ tay lên nắm chặt lấy cổ của ông Trung.
Ông Trung bị bóp cổ.
"Cảm...!Cảm tạ...1, trước khi chết ông Trung cảm thấy nhẹ nhõm và cảm kích, ông ta biết bởi vì ông ta vừa mới nói cho Tô Minh thông tin mà anh muốn biết, cho nên mới giành được một cái chết êm ái.
Mọi âm thanh đều trở nên yên tĩnh.
Chỉ còn lại tiếng mưa rơi.
"Ngoan, đừng vội, tôi đảm

bảo là ông sẽ được ra đi một cách thông thường, nếm trải nỗi đau khổ nhất trên đời, rồi mới xuống địa ngục", Tô Minh nhìn về phía Công Tôn Trung, nhẹ giọng nói.
Thịnh, Khương, giết...!giết...!giết tôi đi!!!", Công Tôn Trung đột nhiên rống lên.
Rối rít quát ầm lên.
Điều ông ta mong muốn nhất bây giờ là được chết.
Ông ta sẽ không ngây thơ nghĩ rằng mình có thể sống.
Nhưng được chết và chết không giống nhau.
"Cậu chủ, tôi...!Chúng tôi hoàn toàn không thể động đậy", Công Tôn Khương và Công Tôn Thịnh khổ sở nói, lúc này, bọn chúng bị khí tức của Tô Minh khóa chặt, giống như bị trấn áp ở dưới núi Thần mà không sao thoát ra được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...