🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 496: Tại Sao Lại Gọi Là Nửa Chiêu

Bên dưới độ sâu ngàn mét của Tây Lâm Sát trận, Tô Minh đang nhìn chằm chằm vào Ma La Kiếm trên tay mình.

"Vật báu như này, tiếc rằng hiện giờ mình quá yếu, yếu đến nỗi không thể dùng nổi", Tô Minh lẩm bẩm với giọng nuối tiếc.

"Nhưng mình tin, chắc chắn sẽ có một ngày thực lực của mình sẽ tăng lên đến mức có thế dùng được kiếm này.

Sau đó sẽ mở được các đường đi phía bắc và phía đông”, Tô Minh đi ra khỏi đường đi phía tây, càng lúc càng mong đợi.

Có được thu hoạch từ con đường bên cánh cửa phía tây và phía nam, có thể đoán được lối đi phía bắc và phía đông chắc chắn không đơn giản.

Tô Minh lại bắt đầu ra tay, vẫn là kiếm.

Sau đó, mất tầm năm tiếng, lối đi phía bắc cũng được mở ra.

Vừa mở ra là một màu đen ngòm nhức mắt ập đến.

Vì Tô Minh có kho tàng huyết mạch nên thị lực vô cùng
khủng khiếp, vì vậy ở trong bóng tối anh cũng có thể nhìn như ban ngày.

Như bóng tối trước mặt đúng là khó hình dung.

Đến bản thân Tô Minh giơ năm ngón tay ra cũng không nhìn thấy gì.

Đúng lúc này!

"Cái gì vậy?", sắc mặt Tô Minh đột nhiên tái nhợt, anh theo bản năng nhìn xuống ngực mình.

Trước ngực mình là một thanh kiếm, một thanh kiếm
mỏng màu đen.

Kiếm mỏng đâm vào ngực anh, máu từ kiếm chảy xuống.

Còn trước mặt anh hiện giờ là một người- người kim loại toàn thân đều là màu đen.

Người này sống động như thật, không có bất cứ gì khác biệt với người bình thường.

Bất luận là cánh tay, chân hay ngũ quan, gương mặt, mọi thứ đều giống như người thật.

Nhưng người này không có hơi thở của sự sống và khí huyết, là khí tức của kim loại, toàn thân một màu đen sì.

Đây là một con rối kim loại.

"Năng lực ẩn giấu khủng khiếp!", Tô Minh lẩm bẩm, anh cảm thấy vô cùng chấn động và kinh ngạc.

Phải biết rằng, sau khi khởi động được một chút kho tàng huyết mạch thì trực giác và năng lực phản ứng của anh vô cùng khủng khiếp.

Trong tình huống bị đánh lén như này mà Tô Minh hoàn toàn không biết gì, đủ thấy con rối kim loại này ẩn giấu năng lực mạnh đến mức nào?
Nhưng cũng đúng lúc này, con rối kim loại ở trước mặt đột nhiên dừng lại, giống như cỗ máy bằng điện đột nhiên dừng lại.

"Cũng may hình như con rối kim loại này trải qua năm tháng dài nên tiêu hao 99% năng lượng trong cơ thể rồi, vì vậy lúc con đường bên cánh cửa phía bắc được mở ra, mặc dù nó có thể ra tay nhưng cũng chỉ phát huy được một nửa chiêu thôi".

Tại sao lại gọi là nửa chiêu? Bởi vì, mặc dù kiếm đánh lén của nó đâm vào ngực Tô Minh nhưng lại đâm không chuẩn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...