🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 461: Được Chúng Ta Đi

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chấn động bởi nghị lực của cô ta.
Hai ngày trời, vũng máu trên đất đã đông lại, không biết Diệp Mộ Cẩn đã mất bao nhiêu máu.
Cô ta vốn bị thương nặng, lúc này khí huyết vô cùng kém, dường như sắp không trụ nổi nữa.
"Mộ Cấn! Uống chút đan dược đi!", Tiêu Nhược Dư khàn giọng nói.

Cô ta cũng vô cùng xúc động trước sự kiên trì của Diệp Mộ Cấn và tình cảm của Diệp Mộ Cẩn dành cho Tô Minh.
Nhưng cứ như vậy thì Diệp Mộ Cấn sẽ chết mất, thật sự sẽ chết.
Diệp Mộ Cấn lắc đầu, sau đó...
Cô ta đứng dậy...
Cô ta run rẩy đứng dậy, chật vật lắm mới đứng dậy được.
Lúc đứng lên, cô ta đặt chiếc lọ nhỏ chứa đầy thuốc trị thương lên mặt đất mà ban nãy dập đầu.
Nhưng không có tác dụng gì, kể cả lúc này cô ta đã rơi vào trạng thái thập tử nhất sinh.
"Nhược Dư! Chúng ta...
Chúng ta về Đế Thành đi! Từ...!Từ lúc Tô Minh bị nhốt trong Tây Lâm Sát trận đến giờ đã hai ngày hơn rồi, đợi khi chúng ta về đến Đế Thành cũng mất ba ngày rồi”, Diệp Mộ Cẩn nói, giọng nói vô cùng yếu ớt.
Đây là lý do tại sao Diệp Mộ Cẩn đứng dậy và không dập đầu nữa.

Bởi vì, kể cả lúc này Lữ Chân Tuân đứng ra đồng ý thì cũng vô dụng và không còn ý nghĩa gì.
Thời hạn ba ngày sắp tới, Tây Lâm Sát trận sắp khởi động rồi, không cần đến Lữ Chân Tuân
và Huyền Thanh Tông.
Còn về thuốc trị thương...!Diệp Mộ Cấn sẽ không dùng đến.
Cô ta không muốn nợ ân tình của Huyền Thanh Tông và Lữ Chân Tuân.
Đây là chí khí của cô ta.
"Được...!Chúng ta đi", Tiêu Nhược Dư sắp khóc đến nơi.

Cò ta vội đỡ Diệp Mộ Cẩn dậy nhưng vừa đỡ lên thì Diệp Mộ Cấn ngất đi.
"Mộ Cẩn!", Tiêu Nhược Dư sốt ruột hét lên.

Trên người cô ta
lại không có đan dược trị thương.
Cô ta do dự một lát, cuối cùng nhìn xuống lọ thuốc ở trên đất.

Nhưng cò ta cắn chặt răng mà không cầm lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...