🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 453: Con Khốn Kiếp Đáng Chết Này!!!

Lúc này chỉ có thể lấy Tò Minh ra để đè nén lửa giận, nỗi oán hận và uất ức trong người Diệp Mộ Cẩn mà thôi.

Quả nhiên, tia máu trong đôi mắt Diệp Mộ Cẩn cũng dần biến mất.

"Vậy thì cút đi! Hừm! Diệp Mộ Cẩn, nhìn ánh mắt hận thù cực độ của cò, không biết trong lòng cô muốn báo thù đến mức nào.

Nhưng tôi không để ý đâu, đây chưa từng sợ ai báo thù cả".

Tất nhiên Lữ Thanh Thanh
có thể cảm nhận được nỗi oán hận của Diệp Mộ Cấn.

Cô ta cũng muốn diệt cỏ tận gốc nhưng lúc này bao nhiêu đệ tử của Huyền Thanh Tông đang nhìn nên cô ta mà diệt cỏ thì lại độc ác và vô tình quá.

Cô ta có chút hối hận là lúc Diệp Mộ Cấn ra tay ban nãy mà mình không dùng một chiêu toàn lực đế giết chết cô ta cho xong.

Đáng tiếc là ban nãy mình đánh giá thấp thực lực của cò ta, vì vậy một chiêu mà cô ta chỉ bị thương nặng chứ không chết.

"Cảm ơn CÔI”, Tiêu Nhược
Dư thở phào một cái, nói lời cảm ơn Lữ Thanh Thanh rồi đỡ Diệp Mộ Cẩn định rời đi.

Nhưng đúng lúc này, Diệp Mộ Cẩn đột nhiên ngẩng đầu lên, dùng hết sức hét lớn: "Lữ Chân Tuân tiền bối! Cháu là Diệp Mộ Cẩn, cháu gái của Diệp Thành Bang".

Cô ta thật sự muốn đánh cược một phen! Cô biết lúc này, tiếng kêu này của cô không chừng sẽ khiến Lữ Thanh Thanh nối giận đến mức mặc kệ tất cả mà giết mình.

Nhưng cô đã hết cách rồi.

Không gặp được Lữ Chân Tuân, thì đến tia hy vọng nhỏ nhoi để có thể cứu được Tô Minh cũng không còn nữa, mình sống còn có ý nghĩa gì?
Giọng của Diệp Mộ Cẩn rất to.

Bởi vì cô đã dùng hết chút chân khí còn sót lại trong cơ thể cho tiếng kêu kia rồi.

Lại thêm, tầng gác mà Lữ Chân Tuân ở quả thực cách sân võ đạo không xa lắm, cũng chỉ vài nghìn mét mà thôi!
Mà Lữ Chân Tuân là cao thủ thuộc cảnh giới Bán bộ Đoạt mệnh, đương nhiên thính lực tương đối tốt.

Cho nên, ông ta đã nghe thấy.

Cũng chính vào lúc này.

"Con khốn kiếp đáng chết này!!! Tha cho mày một lần mà mày lại không biết trân trọng, vậy thì đi chết đi!", Lữ Thanh Thanh tức đến mức mặt đỏ lựng lên, thậm chí còn khẽ hoảng hốt.

Cò ta cũng biết, rất có thế ông nội đã nghe được tiếng kêu này của Diệp Mộ Cấn.

Nếu như ông nội xuất hiện, biết được tất cả mọi chuyện, bao gồm cả những việc như mình đã thay đối lệnh bài tín vật thì chắc chắn sẽ mắng mình.

Trong cơn nóng giận, Lữ Thanh Thanh vung kiếm trong tay lên, tốc độ cơ thế cực nhanh, như một bóng ma lướt qua, cho
đến khi chạm đến Diệp Mộ Cấn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...