🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 317: Cậu Tô Tốt Nghiệp Trường Đại Học Nào Vậy

Rất nhanh, nhân viên phục vụ xinh đẹp quay trở lại, trong tay cầm một chai rượu vang, cô ta tròng có vẻ cực kỳ kích động.

Cô ta vô cùng cẩn thận đặt chai rượu lên trên mặt bàn, đưa chìa khoá lại cho Ngô Lập Thần: "Thưa anh, anh! anh giàu quá, chai rượu này là! là! là La Romanee-Conti đúng không? Còn là năm 1971! Chai này rất hiếm, không giấu gì anh, các cậu chủ cô chủ đến Tiên Vị Cư của chúng tôi rất nhiều, nhưng, tôi mới lần đầu tiên được nhìn thấy một chai La Romanee-Conti
năm 1971!"

La Romanee-Conti là vua trong dòng rượu vang.

Hơn nữa còn là vào năm 1971 có chất lượng cực tốt, điểm đánh giá của một chai La Romanee-Conti năm này là 98 điểm.

Quan trọng nhất là, giờ đã qua bao nhiêu năm rồi, chai La Romanee-Conti năm 1971 đã rất khó đế có thể tìm được, giá tương đối cao, nếu không bỏ ra vài chục triệu thì chắc chắn sẽ không mua được.

Ngô Lập Thần khẽ ngẩng đầu, tâm trạng cực kỳ vui vẻ, nhân viên phục vụ này không tệ,
rất hiểu chuyện, không cần mình phải đi giới thiệu nữa rồi.

"Giúp chúng tôi rót rượu đi", Ngô Lập Thần nói với nhân viên phục vụ xinh đẹp.

"Vâng".

"Anh bạn, anh cũng uống rượu, lần sau tòi sẽ tặng anh một chai rượu vang để anh nếm thử, rượu ngon uống vào sẽ rất khác", Ngô Lập Thần nhìn về phía Tô Minh, nói là tặng rượu nhưng trên thực tế là biến tướng của khoe mẽ.

Tô Minh thì lại bật cười, vẻ rất chẳng sao cả, cảm xúc hầu
như không có chút dao động nào, đối với kiểu khoe mẽ cấp thấp của Ngô Lập Thần, anh thực sự mất hết cả hứng thú.

"Cậu Tô tốt nghiệp trường đại học nào vậy?", thấy Tô Minh nói chuyện rất ít, Ngô Lập Thần chủ động tìm đề tài nói chuyện, dù gì cũng không thể để Tô Minh cứ im như thóc mãi, nếu không thì làm sao mà đả kích Tò Minh được? Làm sao để Tô Minh biết khó mà lui được?
"Mấy năm trước, cũng thi được vào trường đại học Khoa học Kỹ thuật Ma Thành, nhưng vì một số việc xảy ra, mới học được hai tháng thì đã thôi học
"Vậy đáng tiếc quá, bây giờ ấy à! Không có bằng cấp là không được!", Ngô Lập Thần than thở: "Nếu không phải do gia đình cần tôi, tôi còn chuẩn bị đến học nốt bậc tiến sĩ ở Staníord! Bên phía Ma Thành, có cả đống người có bằng thạc sĩ, tiến sĩ ở những trường nối tiếng trên thế giới, anh không có một tấm bằng tốt thì thật sự rất khó đế tìm được việc! Cậu Tò bây giờ không làm việc ở Ma Thành đúng không?"
"Không”, Tô Minh lắc đầu.

.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...