🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 2704: Một trái một phải.  

“Tiền bối, ông nên cảm thấy vui mừng bởi người đối với sư tôn vẫn còn có chút tình nghĩa, bằng không, tôi nghĩ, người chết hôm nay tuyệt đối không phải chỉ có Cố Hoàng Tấn, Phương Mộng Vũ và mấy vị lão tổ của Cố gia đâu, tôi sẽ tiêu diệt triệt để toàn bộ nhà họ Cố”. Tô Minh quay đầu lại, nhìn về phía Cố Vân Chu mà lạnh lùng nói.

“Hahahaha... Hoàng Sí, đây chính là điều mà mày muốn sao? Nhà họ Cố đã hết rồi! Đây chính là điều mà mày muốn sao? Nếu sớm biết có ngày hôm nay, năm đó, lúc em trai mày bao nhiêu lần muốn phái người đi tìm mày, để diệt cỏ tận gốc mày, tao đã không đi ngăn cản rồi, hahahaha, thật hối hận mà!”, Cố Vân Chu liếc nhìn Tô Minh một cái, không nói gì, quay đầu lại, nhìn về phía Cố Hoàng Sí, cười ha hả, không chút kiêng kỵ mà cười lớn, nước mắt tuôn đầy mặt, mang theo một chút oán hận, và cả sự phẫn nộ ngút trời.

“Bố, đây quả thực là điều con muốn!”. Cố Hoàng Sí trầm mặc một lúc, rồi gật đầu một cách nghiêm túc: “Bố, cảm ơn bố năm đó đã ngăn cản Hoàng Tấn nhổ cỏ tận gốc, nhưng, hôm nay báo thù, con không hổ thẹn với lòng mình”.

Advertisement

“Haha... mày quả là có một đồ đệ tốt, chỉ là, Thần Nhi không chết, Cố gia không diệt. Thần Nhi đang bế quan, chẳng bao lâu sẽ bế quan xong, trong cuộc thi của tổng viện, mày sẽ biết đồ nhi phách lối quá mức, không kiêng nể gì cả của mày so với Thần Nhi của nhà họ Cố có bao nhiêu phần chênh lệch? Thiên tài? Yêu nghiệt? Hừ, có thể sánh với Thần Nhi của nhà họ Cố sao? Sánh được sao?”, Cố Vân Chu nhìn thật sâu Cố Hoàng Sí một cái, rồi dậm chân rời đi.

Tô Minh ngược lại không có ý nghĩ cũng sẽ giết Cố Vân Chu, nguyên nhân rất đơn giản: Nếu như thực sự làm như vậy, sư tôn sẽ không đồng ý, cũng sẽ không được khuây khỏa.

Sư tôn trọng tình trọng nghĩa.

Cố Vân Chu dù sao cũng là bố của ông ấy, hơn nữa, mặc dù không công bằng, nhưng năm đó ông ấy cũng đã có áy náy và cũng đã cứu giúp sư tôn.

Đương nhiên, mặc dù không giết Cố Vân Chu, nhưng, trong cuộc thi ngày sau, Cố Thần kia, nhất định phải giết.

Mà giết chết Cố Thần… thì Cố Vân Chu chắc cũng sẽ bị phế một cách triệt để rồi.

Tâm cảnh và tinh thần võ đạo của Cố Vân Chu hiện giờ vẫn còn đang cố chống đỡ, cũng là bởi vì một tên Cố Thần mà thôi.

Nếu như Cố Thần bị đánh bại, và chết rồi, vậy thì niềm tin như cọng cỏ cứu mạng kia cũng sẽ không còn nữa.

Lúc này.

“Ha ha ha, cậu bé ngoan, tốt, rất tốt! Không hổ là người đàn ông mà Nhạn Nhi coi trọng!”, Mạc Châm Sơn đã bước xuống, đi đến bên cạnh Tô Minh, cười haha, đầy sự tán thưởng và hài lòng.

Mạc Thanh Nhạn ở bên cạnh Mạc Châm Sơn ngay lập tức mở to mắt, sắc mặt cũng có chút đỏ ửng: “Ông nội, ông đang nói linh tinh gì vậy?”

“Khụ khụ…”. Tô Minh cũng có chút ngượng ngùng, nói ra, anh và Mạc Thanh Nhạn vốn không thân quen, tất nhiên chuyện Mạc Thanh Nhạn giúp đỡ mình, anh vẫn rất cảm kích.

“Nào có nói linh tinh chứ? Trước đó chẳng phải cháu vẫn luôn lo lắng không thôi, hận không thể để bộ xương già như ông đây xuống dưới kề vai chiến đấu cùng thằng nhóc họ Tô nữa sao!”, Mạc Châm Sơn vuốt râu, nụ cười càng thêm rõ ràng.

“Ông nội, ông...”. Mạc Thanh Nhạn lúc này thật sự đã xấu hổ vô cùng, cô ấy không phải kẻ ngốc, cô ấy có thể cảm nhận được, ông nội dường như đang cố ý ghép đôi mình với Tô Minh, chỉ là, làm sao có thể trực tiếp như vậy, kịch liệt tác hợp như vậy chứ? Cô ấy với Tô Minh kể ra, còn chưa nói qua được mấy câu nữa?

“Hoàng Sí, đi, đến chỗ của lão!”, Mạc Châm Sơn lại nhìn về phía Cố Hoàng Sí, vẻ mặt vô cùng phức tạp, còn có chút kích động nói.

Nói đoạn, ông ấy lại nói với Tô Minh: “Nhóc con, cùng đi đi, không phải Nhạn Nhi muốn mời con uống trà uống rượu sao?”

“Khụ khụ, dạ được”, Tô Minh thực sự ngượng ngùng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...