🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 2446: Thiên Nhẫn Tông… 

“Kiếm khắc?”, hơi thở của Tô Minh trở nên dồn dập.

Phía sau giá kiếm còn có kiếm khắc xếp hàng vô cùng ngay ngắn, có hơn trăm kiếm khắc.

Kiếm khắc là thứ tốt. Kiếm khắc bao gồm kiếm nguyên, mặc dù kiếm nguyên trong mỗi kiếm khắc chứa đựng ý chí kiếm đạo của chủ nhân. Nếu là kiếm tu thông thường nếu nuốt trọn và hấp thụ kiếm khắc thì tâm trí sẽ không ổn định, rất dễ bị ảnh hưởng, thậm chí căn cơ kiếm đạo của mình cũng bị đảo loạn, dễ bước vào tẩu hỏa nhập ma. Vì vậy, kiếm tu thông thường, kể cả là có được kiếm khắc, kể cả có thực lực nuốt trọn kiếm khắc thì cũng phải cẩn thận, có thể phải tiêu hao năng lượng mấy trăm ngàn năm thậm chí là hàng triệu năm mới có thể dần dần hấp thụ được một kiếm khắc trong lúc bế quan.

Hiển nhiên, Tiêu Quân cũng như thế.

Advertisement

Ông ta cũng thu thập rất nhiều kiếm khắc như vậy nhưng chỉ có thể hấp thụ từ từ từng cái một. Vì vậy mới tích được hơn trăm kiếm khắc. Không ngờ bây giờ lại hời cho mình.

Đối với Tô Minh mà nói, có kho tàng huyết mạch và kiếm tâm thì anh có thể nuốt trọn kiếm khắc bất cứ lúc nào. Trong chớp mắt có thể có được kiếm nguyên thuần túy nhất, sẽ không chịu bất cứ ảnh hưởng nào. Không còn cách nào khác, cũng tại kho tàng huyết mạch và kiếm tâm quá mạnh.

Tô Minh lên trước một bước, thu lại tất cả kiếm khắc mà không cần hỏi Tống Cẩm Phồn. Một kiếm khắc mà Tống Cẩm Phồn phải hấp thụ mấy trăm ngàn năm. Nếu không có quãng thời gian đó thì bản thân Tống Cẩm Phồn cũng không có hứng thú gì, ngược lại cô đứng ở bên cạnh ngẩng đầu lên nhìn về bốn phương tám hướng của mật thất.

Sau khi Tô Minh thu lại tất cả kiếm khắc thì anh đi đến bên cạnh Tống Cẩm Phồn, hỏi: “Cẩm Phồn! Em nhìn cái gì vậy?”

“Những hoa văn trên tường của mật thất không phải là vẽ lung tung đâu mà là… Là kiếm kỹ đấy”, Tống Cẩm Phồn nghiêm túc nói.

Sau đó, Tống Cẩm Phồn lại khoanh chân ngồi xuống.

Cô bắt đầu lĩnh ngộ, quan sát, ghi nhớ những kiếm kỹ phức tạp trên vách tường.

Còn Tô Minh thì không có hứng thú.

Đúng thế! Anh không thiếu kiếm kỹ, chỉ cần Thiên Vẫn Kiếm Pháp là đủ mạnh rồi, kiếm pháp không nhiều, không tinh xảo, Thiên Vẫn Kiếm Pháp của anh vẫn chưa tu luyện đến mức viên mãn, không có thời gian nuốt hết tất cả những kiếm pháp khác chứ đừng nói là trong tay còn có một bộ ‘Luân Hồi Kiếm Pháp’ đến từ tháp kiếm Phù Đồ trong bí cảnh Mai Tiên. Anh chuẩn bị tu luyện ‘Luân Hồi Kiếm Pháp’ bởi vì nó quá phù hợp, dường như sinh ra để dành cho anh. Kiếm kết hợp với kiếm pháp đúng là khiến người ta có hứng thú và mong đợi.

Nhìn thấy Tống Cẩm Phồn ngồi xuống chìm đắm vào tu luyện và lĩnh ngộ, Tô Minh cũng không muốn nhàn rỗi, anh cũng ngồi xuống.

Sau khi Tống Cẩm Phồn kết thúc tu luyện, anh và cô phải đến Thiên Nhẫn Tông để tìm Tiêu Nhược Dư. Nói ra thì Tô Minh cũng có chút nhớ Tiêu Nhược Dư.

Trong đầu anh không khỏi hiện lên hình ảnh của Tiêu Nhược Dư.

Sau đó anh lại vứt bỏ những tạp niệm này, bắt đầu hấp thụ kiếm khắc.

Anh điên cuồng hấp thụ hơn chục kiếm khắc.

Tô Minh giống như bọt biển khô gặp nước.

Sau đó anh điên cuồng và không chút kiêng kị mà hấp thụ, nuốt trọn.

Thiên Nhẫn Tông…

Trong một tòa nhà đứng sừng sững độc lập, Tiêu Nhược Dư đang tu luyện trong đó nhưng tâm không tịnh.

Cô ta không thể kìm nổi nỗi nhớ Tô Minh, không biết Tô Minh như thế nào rồi? Có nguy hiểm không? Bà lão Trầm Yên đã cứu Tô Minh chưa?

“Tô Minh! Anh có khỏe không? Tôi nhớ anh nhiều lắm!”, Tiêu Nhược Dư cảm thấy có chút cô đơn, có chút nhớ nhung. Cô ta bước ra khỏi tu luyện, mở to mắt, đứng dậy rồi đi đến bên cạnh bàn trà. Trước tiên là rót cho mình cốc trà, sau đó lại đến bên cửa sổ, đẩy cửa ra rồi nhìn ra ngoài. Trên khuôn mặt đẹp có chút lạnh lùng, cô đơn và ảm đạm.

Đúng lúc này, đột nhiên…

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...