🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 2085: "Mặc kệ ta!"

"Ta hỏi nó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì nó không chịu nói gì cả".

"Ta tốn rất nhiều sức lực mới trị thương đơn giản cho nó, giữ được tính mạng, nhưng võ đạo thì đã bị phế rồi".

"Hiện tại, nó tự nhốt mình trong sơn động, mỗi ngày đều uống rượu, uống đến say khướt!"

Advertisement

...

Sơn động tối đen.

Có chút hỗn loạn.

Tô Minh có thể rõ ràng nhìn thấy những vết tích trên hai bên vách động, hơn nữa trên vết tích còn có máu tươi.

Tô Minh nhìn về phía cuối sơn động, ở trong cùng trên một tảng đá, Huyết Vu Hổ một thân rách nát, ngồi phịch trên tảng đá lớn, trên tay vẫn còn đang cầm một vò rượu lớn.

"Lão Hổ", Tô Minh đi tới ngồi xuống bên cạnh Huyết Vu Hổ.

Huyết Vu Hổ tựa như có vẻ đã say, toàn thân toát ra khí tức trầm luân, tuyệt vọng, thậm chí có chút tử khí.

Sau khi Tô Minh ngồi xuống liền có thể cảm nhận được khí tức trên người Huyết Vu Hổ rất yếu.

Đặc biệt yếu.

Quả thực không khác với người thường là bao.

Một thân võ đạo gần như đã không còn, thậm chí, chỉ còn có một chút tử khí nữa.

"Lão Hổ, đừng uống nữa", Tô Minh đặt tay lên bả vai Huyết Vu Hổ, ngưng giọng nói.

"Mặc kệ ta!", Huyết Vu Hổ nửa tỉnh nửa say, tựa hồ như không nhận ra Tô Minh là ai liền quát lên một tiếng, muốn hất tay Tô Minh ra nhưng không hất ra được.

Tô Minh đưa chân nguyên hỗn độn vào trong người Huyết Vu Hổ. Dũng mãnh thẩm thấu vào. Dùng chân khí để điều trị nội thương trong cơ thể cho nó, thuận tiện giải rượu luôn.

Sau hơn mười lượt hô hấp.

"Tô Minh, anh làm gì vậy? Đừng lãng phí sức lực nữa, tôi đã là một người tàn phế rồi!", Huyết Vu Hổ tỉnh rượu rồi, nhìn thấy Tô Minh thì có chút kích động, nhưng ánh mắt lại trở nên ảm đạm, cười khổ nói.

"Lão Hổ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?", Tô Minh hỏi.

Huyết Vu Hổ không trả lời mà chỉ nâng vò rượu lên muốn tiếp tục uống

"Ba!"

Tô Minh trực tiếp đập vò rượu xuống mặt đất, nói: "Đừng uống nữa, anh nói hết ra đi, sau khi giải quyết xong nếu anh muốn uống tôi uống với anh tới khi say mèm mới thôi, bây giờ uống cái quái gì chứ? Chỉ cần chưa chết thì tất cả vẫn còn hy vọng, đều có thể giải quyết! Sao lại sợ đến mức độ này? Anh là hổ đó!"

Huyết Vu Hổ lắc đầu, lắc đầu rồi lại lắc đầu, nói: "Không giải quyết được, không có hy vọng".

"Anh cứ nói trước đã, nếu như anh coi tôi là anh em thì cứ nói hết ra đi", Tô Minh gằn từng chữ, quát lên: "Nếu như anh không coi tôi là anh em thì bây giờ tôi sẽ đi ngay, bảo đảm sẽ không làm phiền anh nữa, tùy anh muốn uống tới chết, tùy anh chết như một tên phế vật trong sơn động này!"

Toàn thân Huyết Vu Hổ run lên.

Tiếp theo.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...