🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1743: Bởi vì bà ta quá lắm mồm!  

“Đạm Đài Vô Tình, cô vì thằng nhãi đó mà muốn phủ nhận đôi dị đồng của chính mình sao? Thằng nhãi đó thì có gì tốt? Sao có thể so được với tộc Dị Đồng chứ? Đạm Đài Vô Tình, cô làm thế là quên đi gốc gác của bản thân đấy!”, Tử Diệu nổi giận đến mức thở hổn hển, khuôn mặt anh tuấn trở nên vặn vẹo, vừa oán độc lại vừa hoảng sợ, cứ thế gầm to.

“Trấn!”, Cùng lúc đó, Tô Minh bỗng bật thốt ra một chữ này.

Nhất thời…

Advertisement

Câu nói chấm dứt bằng chữ “Hưu”.

Tựa như núi Thần Ma vậy!

Trấn áp tới cực điểm!

Ăn mòn tới cực điểm!

Tất thảy vạn vật đều ngừng nghỉ.

“Không!”, Tử Diệu giãy dụa và gào thét như kẻ điên nhưng rồi nhanh chóng hóa thành một đám sương mù đỏ.

“Tô Minh, giết luôn cả bà già kia đi, bằng không, nếu để bà ta quay về tộc Dị Đồng thì chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi cách kéo cả tộc Dị Đồng tới đây trả thù chúng ta!”, Đạm Đài Vô Tình nghiêm túc nói.

“Đạm Đài Vô Tình! Cô đúng là đồ chết tiệt! Đáng chết!”, Tử Bình oán độc gào thét.

Trong khoảng thời gian này, bà ta và Tử Diệu vẫn luôn đi theo Đạm Đài Vô Tình, đã trợ giúp cô ta không ít việc.

Đồng thời cũng tỏ rõ thiện ý hết mức.

Càng huống chi, bọn họ vốn là người của tộc Dị Đồng.

Cô ta có cần phải tuyệt tình đến mức đó chỉ vì một gã đàn ông không?

“Bà ta chẳng qua cũng chỉ là một mảnh thần hồn phân ra mà thôi, giết hay không giết cũng chẳng khác biệt gì!”, Tô Minh cất tiếng, nhìn lướt qua Tử Bình, bà già trung niên này không hề đơn giản chút nào.

“Ha ha ha ha… Tô Minh, nhãn lực tốt đấy, ít nhất thì cũng tốt hơn con tiện nhân Đạm Đài Vô Tình kia!”, Tử Bình cười ha hả, oán độc nhìn chằm chằm Đạm Đài Vô Tình bằng ánh mắt trào phúng: “Đạm Đài Vô Tình, cô cứ chờ đợi bị tộc Dị Đồng trả thù đi. Nếu đã không bằng lòng làm tộc trưởng của tộc Dị Đồng, vậy cô chẳng xứng đáng có được đôi mắt kia. Đạm Đài Vô Tình, chúng ta sẽ gặp lại nhau nhanh thôi. Ngày đó, Tử Bình ta nhất định sẽ tự tay cướp đi đôi mắt của cô!”

“Xoẹt!”

Dù rằng giết cũng không có ý nghĩa gì, nhưng Tô Minh vẫn giơ tay chỉ ‘xoẹt’ một phát.

Biến Tử Bình thành tro bụi.

Bởi vì bà ta quá lắm mồm!

“Tô Minh, xin lỗi, bởi vì em mà tộc Dị Đồng…”, Đạm Đài Vô Tình nhỏ giọng nói với vẻ áy náy.

Bởi vì cô ta mà Tô Minh lại rước thêm kẻ thù.

“Lỗi lầm gì chứ! Kẻ thù của anh nhiều lắm, có thêm tộc Dị Đồng cũng chẳng sao, mà bớt đi tộc Dị Đồng cũng chẳng ít đi mấy!”, Tô Minh cười xòa, tỏ vẻ không để bụng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...