🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1740: Không thể nào động đậy được. 

Ngón tay tùy ý chỉ bừa.

Hoàn toàn không phải “thuật Sinh Mạng Lưu Phóng”.

Mà là “Hưu”.

Đối phó với Chu Kình mà cần phải “thuật Sinh Mạng Lưu Phóng” sao? Chu Kình còn không xứng với nó!

Advertisement

Bất chợt.

Chữ “Hưu” lập thành vòm trời.

Nhỏ máu bỏng mắt.

Vạn vật đều ngừng lại.

Khóa đứng Chu Kình.

Cả người Chu Kình bắt đầu vặn vẹo, run bần bật, thậm chí cả người nhuộm máu…

Lại không thể nào động đậy được.

“Mày… Mày… Mày….”. Khuôn mặt Chu Kình kinh hãi đến cực điểm, vặn vẹo méo mó, không nói được câu nào. Máu tươi màu tím bốc cháy thành ngọn lửa khiến gương mặt của hắn giống như bộ xương khô vô cùng dọa người.

Mãi đến giờ phút này trong đầu Chu Kình mới hiện lên một suy nghĩ… Vừa rồi Tô Minh chỉ đang đùa giỡn mình.

Suy nghĩ này lóe lên, sự kiêu ngạo, đắc ý, sảng khoái, báo thù rửa hận, chỉ chớp mắt đã bùng nổ.

Đôi mắt nhuốm đầy máu.

“Tô Minh, tao…”, Chu Kình gào rống lên, tần suất âm thanh lại càng dọa người.

Không đợi hắn gào lên xong thì…

Uỳnh!

Chữ “Hưu” rơi xuống.

Chu Kình hóa thành sương máu.

Cảm giác đó giống như quả dưa hấu bị một chân giẫm nát.

Tanh hôi mà lạnh lẽo, lại rất chói mắt.

Đương nhiên thần hồn cũng hóa thành hư vô.

Tô Minh bóp chết Chu Kình cũng giống như bóp chết một con kiến vậy.

Cho dù Chu Kình là cảnh giới Khư Chủ.

Trong lúc nhất thời.

Mọi âm thanh yên tĩnh.

Có thể nghĩ được.

Dù sao sự biến chuyển với biên độ cực hạn này tới quá nhanh chóng.

“Người anh em, cảm ơn đã giúp đỡ. Để cảm ơn anh chi bằng tôi đưa anh đi thăm địa phủ một hôm, anh thấy sao?”. Ngay sau đó, trong sự quỷ dị yên tĩnh lạnh lẽo, Tô Minh nhìn về phía Tử Diệu đang há hốc miệng ngây người hoàn toàn thất thần, mỉm cười nghiêm túc nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...