🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1610: Dũng khí từ đâu ra thế?  

Nhưng bản thân Tô Minh thật sự quá khác người.

Không nói những thứ khác, chỉ nói đến sức lực thuần túy vượt qua hai tỷ cân đó thì đã khác người đến mức không chấp nhận được rồi, hai tỷ cân là khái niệm thế nào chứ?

Huống hồ gì, kiếm Vấn Thiên lại còn là bảo vật linh thiên của hỗn độn nữa.

Advertisement

Hồn Triếp trúng hai kiếm mà không bị biến thành hư vô, chỉ lộ xương tay trắng toát và nắm đấm bị phụt máu, vậy thì cũng đã là một nhân vật rất cừ rồi. Nếu đổi lại là Chu Kình thì sao? Nhất định sẽ biến thành hư vô ngay.

Lúc tất cả mọi người đều sốc đến mức tự kỉ, sốc đến mức lặng thinh, sốc đến mức mắt run lên.

Tô Minh đột ngột ngẩng đầu lên, hét lớn: “Cút xuống đi!”

Đồ rác rưởi mà cũng muốn đứng trên cao nhìn xuống, muốn chiến đấu với anh sao?

Dũng khí từ đâu ra thế?

Tô Minh vừa mới thốt ra ba chữ: “Cút xuống đi!”

Thì lập tức...

Thần thông không gian “Không Gian Trọng Lực” vừa mới lĩnh hội được đã được dùng đến.

Chớp mắt…

Hồn Triếp chỉ cảm thấy có một luồng sức mạnh đáng sợ cực lớn, không cách nào kháng cự được, giống như cánh tay của cự ma viễn cổ bỗng chốc tóm lấy chân, không cho hắn ta cơ hội chuẩn bị mà đã kéo người xuống dưới với sức mạnh hủy diệt.

Không chỉ có như vậy, trên không trung, còn có sức mạnh như bị thần núi trấn áp, cố ép từ trên đầu hắn ta xuống phía dưới.

Cơ thể của Hồn Triếp nhất thời mất kiểm soát, giống như một viên đá lớn bị rơi xuống.

“Ầm!”

Rơi xuống dưới, đập mặt xuống đất, mặt mày lấm lem.

Cả Hoàng Thành đều rung lắc mạnh.

Cùng lúc đó, thậm chí không có ai nhìn thấy rốt cuộc Tô Minh đã làm gì.

Dù sao thì Tô Minh cứ như ảo giác, vào lúc Hồn Triếp rơi xuống thì anh đã đứng trước mặt Hồn Triếp rồi.

Cả quá trình, từ khi Tô Minh hét “cút xuống đi” đến khi Hồn Triếp cút xuống, và Tô Minh đến trước mặt hắn ta tổng cộng chỉ chưa đến nửa nhịp thở.

“Bụp!”

Lúc mặt đối mặt với Hồn Triếp, Tô Minh đã đánh ra ngay một đấm.

Sở trường của người của tộc Cổ Ma là sức mạnh và cận chiến, mà Tô Minh thì còn hơn thế nữa.

Dùng thứ sở trường mà đối thủ thích để làm đối phương đau đớn, anh không sợ đối thủ không phục.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...