🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1420: Đã nói lá sen màu tím chính là chí bảo mà.  

Khí tức huyết mạch của Tô Minh bùng nổ, anh lao lên nghênh đón.

Chết tiệt!

Kinh khủng thật!

Advertisement

Loài người có thể đối kháng với huyết mạch với hổ Huyết Vu sao?

Cho dù là Đại Đế của loài người, chỉ nói đến hơi thở huyết mạch, ước chừng cũng không so được với hổ Huyết Vu rồi!

Điên rồi sao?

Thế nhưng, chuyện còn điên cuồng hơn là…

Ngay sau đó…

“Bịch bịch bịch bịch…”. Thế mà hổ Huyết Vu lại lùi ra sau, hơn nữa còn còn run rẩy toàn thân giống như gặp phải thứ gì đó đáng sợ nhất trên đời này vậy.

Thậm chí, nếu nhìn kỹ thì dễ thấy được tứ chi có thể chọc thẳng lên trời cũng run bần bật, có cảm giác như nó sắp không kiềm được mà quỳ xuống.

Cũng may, Tô Minh đã thu hồi khí tức rất nhanh.

Anh đã đến phía trước lá sen.

“Loài người, ngươi… ngươi… ngươi… ngươi…”. Ở phía xa, toàn thân hổ Huyết Vu chảy mồ hôi, nó như sắp phát điên rồi, đôi mắt to lớn nhìn Tô Minh chằm chằm, là kính sợ, là không dám tin, là ngỡ ngàng, là không hiểu…

Cảm xúc dao động mạnh mẽ.

Đạm Đài Vô Tình, Chu Tước Cửu Diễm, trâu Âm Dương Tù Thiên cũng đều hóa đá.

“Cảm tạ tiền bối đã cứu giúp Mộ Cẩn!”, trong lúc yên tĩnh, Tô Minh nhìn sang Hỗn Độn Long Quy, anh khẽ cúi đầu, chân thành nói.

Anh nhìn ra được, bây giờ tình trạng của Mộ Cẩn đã khá tốt.

Thương thế các thứ, toàn bộ đều đã khôi phục,

Bây giờ, mặc dù cô ta vẫn còn mê man, nhưng đó là vì phải thức tỉnh thần thông kinh khủng gì đó.

Đã nói lá sen màu tím chính là chí bảo mà.

Có thể nói là yêu thú khổng lồ cực kỳ to lớn này đã cứu lấy Diệp Mộ Cẩn, đương nhiên anh cũng sẽ cảm tạ.

Ngoài ra, đối với Hỗn Độn Long Quy, Tô Minh cũng kính nể và tôn trọng, nguyên nhân rất đơn giản là mặc dù Hỗn Độn Quy Long trước mặt này có vẻ không còn sống lâu nữa, đã rất già yếu rồi, hơn nữa trong cơ thể hình như còn bị thương, nhưng anh có thể phán đoán đại khái được là Hỗn Độn Long Quy này đã gần một tỷ tuổi rồi, cũng gần bằng số tuổi của nền văn minh Xương này rồi, thật sự đã vượt qua tuổi thọ của hóa thạch sống, mà về thực lực thì có vẻ đến rất gần cấp bậc Đại Đế rồi.

“Người trẻ tuổi, huyết mạch của cậu trong nền văn minh Xương này thì cũng là vô địch!”, Hỗn Độn Long Quy lên tiếng, giọng nói rất già nua: “Trước đây ta đã ý muốn nhận cậu làm đồ đệ, nhưng vừa rồi, ta đã lập tức từ bỏ ý nghĩ đó, bởi vì dường như ta không có tư cách để dạy cậu!”

Lời này vừa được nói ra, nhóm Đạm Đài Vô Tình, trâu Âm Dương Tù Thiên bên cạnh lại hóa đá lần nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...