🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1285: Chương 1285

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngay cả tộc Ma Tuyền cũng cho thiếu chủ Ngưỡng sơn thể diện, đúng là đáng sợ mà.

Cực kỳ đáng SỢ!
“Ha ha ha… cá tính của anh Phục Yểm rất tốt, uống thêm mấy ly đi, đợi đến khi hôn lễ của bổn Thánh từ kết thúc, đến lúc đó hai anh em chúng ta lại tụ họp”, đúng lúc này, khi đám đông còn đang kinh hãi cùng rung động trước thể diện của Phục Yểm, trong cung điện bất chợt phiêu đãng tới một giọng nói.

Là Ma Lại, thánh từ Ma Tuyền.

Trời ơi!
Trong chốc lát.

Cả cung điện chìm vào im lặng…
Thánh tử Ma Tuyền Ma Lại đều đã mở lời rồi?
Hơn nữa còn xưng huynh gọi đệ với Phục Yểm.

Quan hệ cá nhân giữa hai người họ tốt như vậy sao?
ừng ực.

ừng ực.

Nhiều người không kìm được nuốt nước miếng, có chút sợ hãi.

Linh Hoành thì tuyệt vọng đến mức gần như ngất xỉu.

về phần Linh Chỉ thì đã mềm nhũn chân tay đang ngã ngồi xuống kia càng thêm run rẩy, cả người đều nằm rạp xuống đất.

“Ha ha ha, đương nhiên”, Phục Yểm cười lớn, sau đó lại nâng lên ly rượu,
nói với Linh Điệp: “Cô Linh Điệp hiện tại không còn băn khoăn gì nữa phải không? Nào nào nào, cùng bổn công tử uống một ly, nếu cô Linh Điệp thực sự lo sợ uống say đến choáng váng, có thể ngồi đến bên cạnh bổn công tử để uống, uống say rồi, bờ vai của bổn công tử có thể cho cô mượn để dựa vào, há không phải rất đẹp sao? Ha ha ha ha…”
Lời này vừa vang lên.

“Ha ha ha ha…”
Bên trong đại điện lại vang lên tiếng cười đùa, trêu chọc.

Linh Điệp đã sợ đến mức đầu óc hoàn toàn trống rỗng, trong cơn hoảng hốt cùng cực, cô bất giác bưng lên ly rượu, không… không… không dám cự tuyệt yêu cầu kính rượu của Phục Yểm nữa, như xác không hồn nâng ly uống rượu.

Nhưng chính lúc này.

Tại khoảnh khắc bàn tay cô nâng ly.

Tô Minh bỗng nhiên vươn tay, nắm chặt bàn tay nhỏ của Linh Điệp, cũng túm chặt ly rượu kia.

Ngăn cản lại.

Bỗng dưng dừng lại rồi!
Trong chốc lát.

Toàn hiện trường chết lặng.

Sửng sốt.

Mẹ nó.

Tình huống gì đây?
Ngay cả Phục Yểm cũng ngẩn người.

“Không biết thiếu chủ Ngưỡng sơn có mẹ không?”, sau đó Tô Minh nhìn Phục Yểm đang ngồi đối diện, cười hỏi.

Không đợi hắn đáp lời.

Tô Minh lại cười: “Tôi nghĩ, là có, không bằng bây giờ thiếu chủ Ngưỡng
sơn trở về kêu mẹ của mình tới đây, bổn công tử muốn mẹ anh cùng mình uống rượu, ừm, nếu tửu lượng của mẹ anh không tốt, lỡ uống say rồi, bờ vai của bổn công tử cũng có thể cho mẹ anh mượn để dựa vào”.

Lời này của Tô Minh vừa dứt.

Bầu không khí bên trong cung điện có thể tưởng tượng được…
Ngưng đọng tới cực điểm.

Ly rượu trong tay những khách mời vốn dĩ đang thưởng rƯỢu, giễu cợt ngồi xem chuyện cười kia đều khựng lại, ánh mắt ngưng kết, hô hấp đình trệ, suy nghĩ cũng trống rỗng, tất cả đều đông cứng lại.

Nhìn Linh Hoành xem, ông ta đường đường là cấp bậc Đại Đê, toàn thân lúc này cũng không khống chê nổi mà co rúm lại, khủng hoảng, tinh thần cùng tâm cảnh như sắp sụp đổ vì sợ hãi.

“Hửm?!”, ngay cả Thánh Tử Ma Tuyền, Ma Lại, dù chưa bước vào đại sảnh cung điện nhưng luôn chú ý đến mọi thứ bên trong cũng kinh ngạc thốt lên một tiếng.

“Muốn chết!”, trong nháy mắt, sắc mặt của tiểu tộc trưởng tộc
Tại đây có hình

Cơ hồ đã chạm mốc 100 tỷ.

Chỉ riêng sự rò rỉ của sức mạnh sắc bén cùng dao động quanh nắm đấm đó liền khiến Linh Điệp bên cạnh Tô Minh gần như ngạt thở và ngất lịm đi, cả đại sảnh cung điện bị đè ép vang lên từng đợt ong ong rung chấn, khiến mọi người đang có mặt phải hãi hùng.

Lại nhìn sang Tô Minh.

Vậy mà vẫn ngồi đó.

Quả nhiên tên nhóc nhân loại này ngay cả tư cách để né tránh cũng không có, có lẽ sau khi bị quyền ấn của Phục Yểm khóa chặt, muốn di chuyển cũng không thể nữa rồi?
Rốt cuộc cũng chỉ là cảnh giới Khư Chủ nhỏ bé, còn là cấp bậc Khư Chủ của nhân loại.

Đáng đời!.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...