🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1120: Chương 1120

Ông lão Côn u đang do dự.

Đúng lúc đó.

“Côn Thương, từ bỏ đi”, không ngờ giọng nói của Ý chí Đại Đạo lại vang lên bên tai ông lão Côn u.

ông lão Côn u vừa sợ vừa tức: “Tại sao? Đại Đạo, trước đó người không nói với lão già này như thế!”
“Trước khác nay khác, huống chi Côn Thương chết thì bổn tọa mới là người tổn thất nhiều nhất”, âm thanh của Ý chí Đại Đạo pha lẫn sự oán độc và
• • I • •
căm tức: “Nếu ông muốn cố gắng giữ Côn Thương lại thì một mình bộ tộc Côn Hỗn Độn của ông và Tô Minh cứ liều mạng sống chết với nhau đi, bổn tọa không nhúng tay vào nữa”.

Côn Thương là một quân
cờ.

Là một quân cờ mang theo khí vận của Đại Đạo.

Ý chí Đại Đạo hao tốn rất nhiều tài nguyên và khí vận cho Côn Thương để dùng hắn gi3t ch3t Tô Minh.

Kết quả…
Thật sự thất vọng.

Mà bây giờ, Ý chí Đại Đạo đã cân nhắc lợi và hại.

Nếu cứ muốn cứu Côn Thương thì cũng được thôi, nhưng cái giá phải trả quá đắt.

Với Đại Đạo mà nói, cái gọi
là giá đắt đó không phải là phá hỏng chân thân thần hồn của Long Quy Hỗn Độn.

Mà là Quan Khuynh Thành.

Lai lịch của người đó, Đại Đạo đã đoán được phần nào.

Mà cô thì lại nổi điên thế nào đấy, hoàn toàn không cần mạng vì Tô Minh, hôm nay nếu thật sự muốn giữ Côn Thương đến cùng thì chắc chắn phải đánh Tô Minh đến chết mới thôi, khi đó có lẽ Quan Khuynh Thành cũng sẽ bỏ mặc tất cả mọi thứ, thiêu đốt huyết mạch đến chết thì thôi, mà Quan Khuynh Thành chết…
Thì tất cả cũng kết thúc.

Dù nó là ý chí Đại Đạo thì vẫn có thể sẽ bị người của dòng họ ở vực Hỗn Độn đó chém chết trong cơn tức giận.

Thế nên.

Vuốt mặt cũng phải nể mũi.

“Tô Minh chết tiệt! Tại sao thứ rác rưởi như con kiến hôi đó lại được bảo tàng huyết mạch chấp nhận? Tại sao nó lại được
I • • • •

đứa con cưng của trời mến mộ như thế?”, Ý chí Đại Đạo cực kỳ tức tối.

“Đại Đạo rõ ràng là đang
muốn ăn cháo đá bát!”, nghe Y chí Đại Đạo nói hôm nay sẽ không nhúng tay nữa, ông lão Côn u suýt tức hộc máu.

Rõ ràng mọi thứ là do Ý chí Đại Đạo sắp đặt ra.

Nói cách khác, tộc Côn Hỗn Độn rảnh quá nên muốn Côn Thương đi cưới Phượng Nguyên chắc? Cố tình đụng độ với Tô Minh, gây thù kết oán, thề sống chết với Tô Minh?
Kết quả…
Bây giờ Ý chí Đại Đạo lại muốn bỏ của chạy lấy người.

Theo ông lão Côn u nghĩ, Y chí Đại Đạo hoàn toàn có thế tự ra tay.

Có khó không?
Ý chí Đại Đạo chết tiệt!
Ông lão Côn u tức giận đến nỗi run rẩy hết cả người.

Nhưng ông ta cũng hiểu, nếu Ý chí Đại Đạo không ra tay thì bộ tộc Côn Hỗn Độn có muốn liều mạng giữ Côn Thương cũng chẳng ích gì, chẳng những không giữ được mà còn tăng thêm thương vong.

Hít một hơi thật sâu, ông
lão Côn u nhắm mắt lại.

Trông như đang nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hành động của ông ta.

.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...