Chương 107: 🍋Chương 105: Giấc mộng hoàng lương(*)
(*) Hoàng: vàng, Lương: kê. Lư Sinh đi thi không đỗ, vào một cái quán nghỉ lại. Có một vị đạo sĩ cho mượn một cái gối để kê lên mà nằm. Lư Sinh liền chiêm bao thấy thi đỗ tiến sĩ, làm quan trong triều ngoài quận trên 20 mươi năm hiển hách, con cái đều làm quan to. Sau vì dâng sớ hạch tội Lý Lâm Phủ nên bị cắt chức. Lúc tỉnh dậy Lư mới hay đó chỉ là giấc mộng. Khi bắt đầu nằm ngủ thì trong quán đang nấu nồi kê, tỉnh giấc nồi kê vẫn chưa chín, thế mà mộng thấy không biết bao nhiêu chuyện nữa, vinh hoa phú quý đều đủ cả. Nghĩa bóng: giấc mộng, công danh phú quý chỉ là giấc mộng.( Trích từ điển Tiếng Việt)
Cung nữ, thái giám ra sức dập lửa, Trấn Quốc công mang binh hộ giá, Thành Nguyên đế lảo đảo bước chân, nhìn chằm chằm Lục Yến đang hô hấp nặng nề.
Hai mắt Tĩnh An trưởng công chúa đỏ bừng, run tay, khản cả giọng hét: “Gọi thái y!”
Nghe vậy, Thành Nguyên đế cũng lạnh lùng nói: “Gọi thái y lại đây cho trẫm!”
Vài tên thái y bước nhanh tới, Lục Yến được nâng tới Trường Tây các cách Hàm Nguyên Điện gần nhất.
Ánh nến trong phòng leo lắt, nhân tâm hoảng sợ, Tĩnh An trưởng công chúa run giọng hỏi: “Có nguy hiểm tới tính mạng không?”
Mồ hôi Vương thái y vã ra như mưa, ông đáp: “Hồi bẩm trưởng công chúa, mũi tên tuy xuyên qua ngực nhưng may mắn không trúng vào chỗ yếu hại, thần nguyện tận lực thử một lần.”
“Chỉ cần có thể làm Tam Lang tỉnh lại, trẫm sẽ có thưởng lớn.”
Qua một lúc lâu sau.
Vương thái y quay đầu ném mũi tên vào thau đồng, phát ra hai tiếng “keng, keng”, rồi lại nói khẽ với một vị thái y khác: “Đưa thuốc cầm máu cho ta.”
Hứa hoàng hậu không cam lòng nhìn chằm chằm mũi tên nghiêng nghiêng, bỗng nhiên nhớ tới lời Cát thiên sư nói với bà ta...
“Nương nương, hương hoàn tuy có thể mê hoặc tâm thần nhưng không thể lấy mạng người. Nếu bệ hạ không để Hoằng đại nhân rời khỏi người, cho dù bần đạo có gan tày trời cũng không dám ở trước mắt Hoằng đại nhân làm ra chuyện gì. Lần này khuyên Hoằng đại nhân ở lại đạo quan bảo vệ long khí đã xem như mạo hiểm lớn, cứ tiếp tục như vậy còn có thể giấu được bao lâu? Nếu thánh thượng phản ứng lại trên đời này không hề có thuật trường sinh bất lão, vậy hết thảy mưu hoa của nương nương phải làm thế nào? Thái Tử sẽ ra sao?”
“Trước mắt tuy bần đạo có thể lấy được vài phần tín nhiệm của thánh thượng nhưng đế vương trời sinh tính tình đa nghi, chỉ cần là chuyện liên quan đến binh phù, binh quyền bệ hạ tuyệt đối sẽ không dung bần đạo xen vào nửa câu.”
Binh quyền, đây là chỗ khúc mắc của Hứa hậu.
Dẫu gì, nếu không có binh quyền, Thái Tử vĩnh viễn cũng chỉ có thể là Thái Tử.
“Nương nương làm tới mức này, đã sớm không còn đường rút lui nữa rồi!”
Hứa hoàng hậu âm thầm vuốt ve miệng hổ như có suy tư.
Ngày đó Lục Yến tỉnh lại đã cách ngày vạn quốc tới triều bái ước chừng hơn nửa tháng, trăng rằm đầu tháng thay đổi, bàn bạch ngọc như soi bóng trăng tròn treo cao trên bầu trời đêm.
Bình luận