Chương 131: 🌧️Chương 129: Phiên ngoại 2
Editor: Bốn Mắt
Sáng hôm sau, Lục Yến đến phủ Kinh Triệu.
Vừa vào cửa đã thấy Tôn Húc đang nhìn văn cuốn thở dài.
Lục Yến đi qua hỏi: “Tôn đại nhân làm sao vậy?”
Tôn Húc thở dài một hơi nói: “Thứ nữ nhà bí thư lang Đồng Kinh Niên, Đồng Thập Nhất Nương mất tích, huyện nha mới vừa báo lên, ta có dự cảm... không được tốt lắm.”
Mạnh Duy ở một bên nói: “Sáu huyện, bảy cỗ thi thể, Hình Bộ phái người đến các nhà có người chết hỏi chuyện, phát hiện các nhà đó đều không có lui tới hay quen biết nên loại bỏ khả năng trả thù cá nhân.”
Lục Yến tiếp nhận văn cuốn, trầm giọng nói: “Hình Bộ bên kia có động thái gì không?”
Mạnh Duy thấp giọng nói: “Diêu đại nhân đã phái người nhìn chằm chằm mấy vị nội thần có hàm ý không tốt trong kinh.”
Trước mắt, manh mối lớn nhất của vụ án là dựa vào việc khám nghiệm tử thi.
Ở vị trí ngực, mông, eo của những nữ thi này tuy rằng đều có trọng thương, tuy nhiên sau khi khám nghiệm qua mới biết, trong cơ thể bọn họ lại không có dấu hiệu bị cưỡng gian, cho nên bên Hình Bộ tạm thời hoài nghi việc này là do nội thần có chút quyền thế trong triều gây ra.
Tôn Húc lắc đầu nói: “Vụ án thật sự không dễ giải quyết. Hoạn quan trong triều ta hiện có hai ngàn người, từ thất phẩm trở lên đã có ít nhất 300 người.”
Lỗ tham quân nói: “Việc này có liên quan đến Nội Thị tỉnh, Cung Vi cục, Nội Phủ cục, nếu muốn tra xét sâu hơn không biết triều đình sẽ loạn tới mức nào nữa.”
Công tào tham quân nói: “Ta thấy bọn họ chính là biết có quá nhiều người, không thể tra được nên mới càn rỡ như thế. Những người này từ trước đến nay đều là ngoài mặt hiền lành, thực tế bên trong lại quái đản. Nếu chúng ta chỉ vì những chứng cứ này mà nghi ngờ đến trên đầu bọn họ, mấy người đó nhất định sẽ liên kết với nhau để tạo áp lực ngược lại.”
Trong lúc nói chuyện, Dương Tông mang theo hai nha dịch đi đến.
Nha dịch có dáng người thấp hơn nói: “Khởi bẩm đại nhân, thuộc hạ đã đến các địa phương hỏi thăm, những ngày qua Hứa đại công tử vẫn luôn ở thanh lâu mua say, chưa từng rời đi.”
Nghe thế, Tôn Húc trừng mắt: “Lục đại nhân nghi ngờ án này là Hứa Uy làm?”
“Mới chỉ hoài nghi thôi.” Lục Yến nhìn thoáng qua nha dịch, lại nói: “Trước mắt vẫn chưa có chứng cứ xác thực.”
Lỗ tham quân hít sâu một hơi, nói: “Với tình trạng hiện giờ của Hứa gia, hắn còn dám càn rỡ hành sự như thế sao?”
Lục Yến nói: “Những nội thần có phẩm cấp cao, trong phủ cũng không thiếu nữ tử nhưng nhiều năm như vậy vẫn bình an không có việc gì, không có lý nào tự dưng lại tìm phiền toái cho mình.”
Tôn Húc như có suy nghĩ nói: “Vậy vì sao hắn phải làm như thế? Chẳng lẽ là vì muốn châm ngòi quan hệ giữa chúng ta và các nội thần?”
Bình luận