🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 97: Chương 97

Hắn nói:

“Không ăn đồ hắn nấu, ta thích nàng làm. Ngày hôm qua món xào đó rất ngon, ta muốn ăn. Ta cũng giúp nàng một tay nhé.”

Phương Uyển Chi nở nụ cười, v**t v* mái tóc dài của hắn, người này đúng là rất dễ hầu hạ, không kén ăn, ngoan hơn Vương Thủ Tài nhiều.

Về phần giúp đỡ, hay là thôi đi. Nàng đã từng chứng kiến uy lực của hắn rồi.

Tóc đen như mun, xõa trên tay nàng, mượt mà như suối. Nàng thấy Liên Dụ cái gì cũng tốt cả, mặc dù nhiều lúc rất đáng ăn đòn, nhưng lại khiến người khác rất thương, rất yêu hắn.

Nhịn không được nhéo nhéo chóp mũi của hắn một cái, Phương Uyển Chi nói:

“Được, muốn ăn thì làm cho chàng.”

Liên Dụ gật đầu, khóe miệng lặng lẽ cong lên, dáng vẻ hết sức thoải mái, hắn thấy Phương Uyển Chi rất chiều mình, cho nên vui vẻ c.h.ế.t đi được. Ngửi mùi hương gần trong gang tấc, đầu óc cũng linh hoạt hơn nhiều. Hắn cọ cọ trên đùi Phương Uyển Chi một lúc rồi kéo tay nàng nắm trong lòng bàn tay. Sợ nàng xoa bóp nhiều sẽ mỏi.

v**t v* các đốt ngón tay một lúc, Liên Dụ ngồi dậy, đưa tay cầm lấy gối đầu của mình rồi nói với Phương Uyển Chi.

“Cơm trưa ta không muốn ăn, ta hai nằm nghỉ một lát đi, tỉnh dậy ăn sau.”

Phương đại cô nương coi như không nghe thấy.

Cái người này, từ lần trước cùng nhau ngủ lúc nữa đêm, sau đó hắn luôn muốn dùng chung gối với nàng. Rõ là lòng lang dạ thú, dù nàng đã giáo dục mấy lần, mắng thẳng vào mặt mà cứ làm vẻ cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng, mạnh miệng:

“Ta không có tâm tư gì xấu cả.”

Giờ lại muốn tìm đường c.h.ế.t đấy. Nhưng quả thật đa số thời gian Liên Dụ vẫn giữ quy củ, lăn qua lăn lại tự làm mình khó chịu, thì ngoan ngoãn chạy về cái giường nhỏ của hắn thanh tâm quả dục. Vừa than thở ôm Vương Thủ Tài thì thầm, muốn về kinh ngay thôi, hai chân co lại như ông phật, nhìn rất đáng yêu.

Làm như thể sau khi về kinh rồi sẽ có nhiều điều tốt.

Cho tới bây giờ hắn chưa từng hứa hẹn gì với Phương Uyển Chi, cũng không hoa ngôn xảo ngữ, hai người cứ như thế, trong lòng đểu xác định sẽ cùng người kia đi thật lâu thật lâu.

Lúc Lưu Lăng kéo tóc Bạch Yến Trầm một đường xông vào phòng ngủ chính, Phương Uyển Chi và Liên Dụ đang làm tổ nói chuyện, quấn quýt yêu thương, hắn nhìn mà cũng thấy cực kỳ khó chịu.

Hôm nay Phương Uyển Chi không mang mặt nạ, là gương mặt xinh xắn thanh thanh tú tú, làn da trắng trẻo mịn màng, thấy họ đột nhiên xông vào thì ngẩn ra. Nhưng chỉ một lúc sau nàng vội vàng ngồi dậy, làm cho họ hai chén trà lá bọt. Cả quá trình vô cùng tự nhiên hào phóng, không hề có chút ngượng ngùng.

Lưu Lăng biết rõ Tiên cô và xấu nha đầu đều thích Liên Dụ, trong lòng dù không thích cũng không dám đoạt người. Hắn đưa tay nhận lấy ly trà, hai mắt vẫn dán trên người Phương Uyển Chi.

“Tại sao không thấy A Đào đến hầu hạ, nước này nóng lắm, da thịt nàng lại mềm…”

Câu kế tiếp hắn không dám nói, bởi vì Liên Dụ liếc mắt sang nhìn hắn một cái.

Lưu Lăng sợ bị đánh, hai bàn tay nắm chặt, lúc này mới nhớ tới tay phải mình còn đang nắm một đống tóc, thuận tiện túm Bạch Yến Trầm đến bên cạnh Liên Dụ.

“Ngươi nói trước khi hai người chúng ta lên núi thì thôn này vẫn còn bình an vô sự, nhưng sao vừa tới đã xuất hiện hàng đầu, buổi tối bản vương suy nghĩ, thấy tên này hết sức khả nghi. Ngươi nói bản vương xuống núi, hắn lại khuyến khích ta đi xem quỷ, ngươi nói xem hắn đúng là kì lạ phải không?”

TBC

Lưu Lăng là một tên mập mạp, Bạch Yến Trầm lại gầy như cành liễu, giờ bị kéo như vậy thì đau đến nhe răng nhếch miệng, nước mắt chảy đầy.

Liên Dụ co chân ngồi dậy, nhận lấy cốc trả Phương Uyển Chi đưa tới, một tay chống cằm, hỏi Bạch Yến Trầm:

“Hàng Đầu là ngươi hạ sao?”

Bạch Yến Trầm trừng lớn mắt, hoàn toàn không nghĩ tới hắn sẽ hỏi trắng ra như vậy, sững một hồi lâu mới lắp bắp nói:

“Đại nhân minh giám, hàng đầu kia không phải do hạ quan hạ. Hạ quan làm gì có bản lãnh như thế chứ.”

Nói xong liền muốn khóc.

Liên Dụ cười khoát tay áo.

“Ồ, không phải thì không phải thôi.”

Nói xong thì kết thúc, không có ý truy vấn tiếp, người trong phòng hoàn toàn không hiểu, không ai đoán được rốt cục hắn đang nghĩ gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...