🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 91: Chương 91

Bạch Yến Trầm cười vô cùng khiêm tốn.

“Vương gia quá khen, hạ quan cũng chỉ đánh bậy thôi. Mới rồi ngài cũng thấy đó, cứ làm lung tung, có khi là vì ngài ở bên, hạ quan dính chút long khí nên mới tìm được đó”.

Tên Lưu Lăng ngốc này ngày thường rất thích nghe khen. Bạch Yến Trầm khen hắn, hắn cũng cảm thấy nhờ mình mới tìm được nơi này.

Hai người bước vào sân, Lưu Lăng nhìn mấy chum vại bên miệng giếng, hơi lo sợ.

Tòa nhà Liên Dụ thuê rất lớn, khắp trong sân đều có cây to, đứng ở đâu cũng thấy bầu trời dày đặc âm khí.

Giờ lại là nửa đêm, bên các vạo lớn như có một làn khói quỷ. Nhìn lại miệng giếng trơ trọi càng khiến người ta sợ hãi.

Hắn lùi về sau hai bước, sau đó đưa tay đẩy Bạch Yến Trầm từ phía sau lên, cũng không chịu thừa nhận là do mình sợ hãi, chỉ nói, ngươi sang đó vén lên nhìn thử, cái gần chúng ta nhất đó. Bản vương không muốn chạm vào mấy thứ đồ bẩn này.

Lúc đầu Bạch Yến Trầm cũng sợ, liên tục trốn tránh không chịu tiến lên, cuối cùng Lưu Lăng nổi giận, hắn đành phải bất đắc dĩ.

Cái vạc lớn giữ quỷ là loại người dân dùng để ướp rau, bên dưới rất nhỏ, phần giữa thì như cái bụng bự, giống một nam nhân béo. Miệng vại được quấn bằng vải trắng, dán một vài kí hiệu loạn xị, chữ thì như gà bới, không cần nghĩ cũng biết là từ tay của Liên đại nhân.

Bạch Yến Trầm nhìn một lúc, cảm giác thứ bên trong vẫn còn hô hấp, ống tay áo phủ xuống, hắn lấy một ngân châm từ trong túi ra.

Lưu Lăng không biết Bạch Yến Trầm đang làm gì, nhìn cái bóng lưng kia hồi lâu thì thúc giục:

“Này, sao ngươi còn chưa vén lên, ngươi có thấy tà khí quanh đây không hả? Vén nhanh lên rồi đi, cái chỗ quỷ quái này”.

Lưu Lăng thấy Bạch Yến Trầm gật đầu nhẹ, bởi vì bóng cây che xuống, thấy hắn vén tấm vải ra thì mình cũng bước lại gần. Hắn phải nhìn tận mặt, thấy rõ ràng rồi mới về kể cho Trương Lương được. Nhưng không ngờ Bạch Yến Trầm lại quay phắt người lại.

Lưu Lăng cảm giác có một ánh sáng bạc vụt lên trước mắt, vọt tới sau gáy mình. Chỉ là còn chưa tới gần, xung quanh đã bừng sáng lên.

Không biết từ lúc nào Liên Dụ đã đốt đèn lồng ngáp liên tục dựa người bên sân, cả người vô cùng lười biếng, bên cạnh là Bì Bì và A Đào. Ai cũng đốt đèn lồng, rõ ràng là chưa tỉnh ngủ.

Bạch Yến Trầm như xoay người muốn chạy, nói là bị hù, con quỷ bên trong rất đáng sợ, ngã xuống bên cạnh Lưu Lăng.

Giờ Lưu Lăng không có thời gian nhìn quỷ nữa, bởi vì Liên Dụ đã nhấc đèn lồng đi tới.

Hắn ngồi xổm xuống, dùng đèn lồng chiếu Bạch Yến Trầm.

Ừ, bộ dạng không chút huyết sắc, hắn nhìn vại miệng đã mở ra một lúc rồi đậy lại, cười nói với hai người: “Sắc trời không còn sớm, hai người không ngủ à?”

Ở Hoa Quả Thôn Lưu Lăng vẫn phải dựa vào Liên Dụ, hôm nay không chịu nghe lời của hắn, tự mình mò đi xem quỷ, cho nên cũng lo hắn sẽ giận.

Giờ nhìn thấy hắn mỉm cười trong lòng càng sợ hơn, Lưu Lăng nghĩ thôi có gì mai hỏi Bạch Yến Trầm cũng được, cho nên vội gật đầu: “Ừ, nên ngủ rồi. Bản vương đi nhà xí thôi, mơ màng nên đi tới nơi này. Viện của ngươi thật rộng quá”.

Bạch Yến Trầm cũng hùa theo: “Đúng là rộng quá, thưởng thức của Liên đại nhân từ trước đến nay đều không tầm thường.”

Liên Dụ rất thản nhiên nhận lấy những thứ khen này, hắn đưa tay thay Bạch Yến Trầm sửa sang lại vạt áo lộn xộn, rồi nói:

“Xưa nay có một loại trùng cổ độc có thể mê hoặc tâm trí người ta, người kia không c.h.ế.t mà cứng lại. Ngân hạnh hương là tên của một loài hoa, được dùng làm thuốc, rất ít người biết đó là cây có thể thao túng tâm trí con người”.

Bạch Yến Trầm vô cùng kinh ngạc lắc đầu, hoang mang nói với Liên Dụ:

“Đại nhân, ngài nói cái này, hạ quan nghe không hiểu chút nào.”

Liên Dụ cúi đầu nhìn cây đèn cầy trong lồng đèn, cười mà như không nói:

“Không hiểu sao? Thực ra ta cũng không hiểu.”

Nói xong cũng không nhìn hắn nữa, Liên Dụ quay người quàng áo choàng lên người Phương Uyển Chi rồi đi.

TBC

“Đêm lạnh rồi, mọi người nghỉ ngơi đi, nếu vương gia đã thích tòa nhà này thì ở lâu thêm mấy ngày cũng được”.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...