🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 78: Chương 78

Lúc Lưu Lăng ở lại khách quan phiền muộn, thì đám người trên núi cũng không tốt hơn là bao.

Đối với chú thuật của La Bàn Nhi thôn dân đã cực kì tin phục, nhưng lần trước La Bàn Nhi lại không thể hóa ba vị đại nhân trong thôn thành nước, hoặc là thả mất tâm cổ độc để mê loạn tâm trí đám người Lưu Lăng, cho nên việc đó cũng khiến bọn họ xì xào to nhỏ.

Liên Dụ cũng không phải chỉ nằm trên bờ ao chờ chết. Lòng dân d.a.o động, dù chỉ là một bộ phận nhỏ, trong tương lai ai dám nói trước sẽ không thành nhóm lớn.

Đương nhiên La Bản Nhi sẽ không ngồi yên như vậy, trong tay hắn có nuôi nhiều tiểu quỷ, cho nên cũng không sợ thôn dân không phục mình.

Ngày hôm sau khi đám người Liên Dụ đi, quỷ ở Cung gia lại phá phách dữ tợn hơn, làm Cung lão gia muốn nổi điên nổi khùng.

La Bàn Nhi ở trên lầu các chờ đợi, thấy người ta mời ba bốn lượt mới miễn cưỡng bước tới Cung gia.

Người dân trong thôn đã giữ ở cửa. Mấy ngày qua họ đã nghe rất nhiều chuyện về Cung gia, nói tam di nương của Cung lão gia hình như bị vật gì đó nhập thân, cho nên mỗi đêm lại nhổ cỏ trong sân để ăn, càng về sau lại càng điên khùng, nói là thấy có quỷ đến hại nàng.

Cung lão gia cho người trói nàng lại nhốt vào kho chứa củi, mấy ngày đầu chỉ nghe thao thao bất tuyệt bên trong, bây giờ lại càng kêu càng to. Không nói yêu tinh hại mình thì lại đập phá cửa. Ngày kế thì c.h.ế.t ở trong phòng chứa củi, t.h.i t.h.ể không ai dám nhìn, mang thẳng đến linh đường để đó.

Chuyện càng về sau càng loạn, hai con quỷ cùng đi đòi mạng, khiến toàn bộ người dân Hoa Quả thôn la hét ầm ĩ.

Cung lão gia cũng nói đã chính mắt thấy, một con tóc dài buông thõng, mặc áo trắng bay bay, làm nha hoàn và gia đinh trong nhà nhiều phen giật mình.

Cung lão gia vốn là nhà giàu ở Hoa Quả thôn, có đất đai, có cửa hàng, trong thôn cũng xem là có tiếng. Ngày thường vẫn nghiêm túc cẩn thận, người dân trong làng cũng cực kì kính trọng. Giờ sắc mặt ông vàng vọt như củ nghệ, nhìn là biết bị hù dọa không nhẹ.

Lúc La Bàn Nhi kéo áo choàng đen nhánh đi đến cửa viện, thái độ của mọi người đều hết sức cung kính.

Hắn nói với Cung lão gia: “Con quỷ ở nhà ông có chút bản lĩnh. Bổn tiên thu năng lực của nó cũng được, nhưng e có thể bị cắn trả”.

Cung lão gia cũng là người hiểu chuyện, vừa nghe những lời này là biết có ý gì.

Chỉ là lần này La Bàn Nhi ra giá, nói dễ nghe thì như sư tử ngoạm, nói không dễ nghe, thì chính là công khai đòi tiền như rác.

Ông là phú hộ ở Hoa Quả Thôn, hằng năm cung phụng La Bàn Nhi không ít vật, giờ nhà họ gặp khó khăn, hắn lại chặt c.h.é.m như vậy, trong lòng nói thoải mái tất nhiên là giả.

Nhưng những chuyện ầm ĩ kia đúng là khiến ông sợ hãi, đành phải cho người mang rương bạc ra. Đang lúc ông đau lòng v**t v* cái rương không biết nên trả hay không thì thình lình có một con mèo xám trắng đan xen từ từ đi tới.

Ở Hoa Quả thôn mèo núi mèo nhà mèo hoang gì cũng rất nhiều, nhưng tại sao một con mèo lại gây nhiều sự chú ý như vậy.

Không phải bởi vì nó quá xinh đẹp, cũng không phải vì nó ngang ngược, mà là vì, nó quá mập.

Nó mập, còn nên mỗi bước chân đều phải đi thẳng, cả người toàn mỡ đung đưa. Đi qua rất nhiều bàn chân, giẫm lên không ít giày vải, nó đi đến trước mặt Cung lão gia rồi tung người nhảy lên rương bạc, tạo ra một tiếng loảng xoảng cực lớn.

Cung lão gia ngây người, mọi người ở đây cũng sững sờ, nhìn con mèo mập kia giang bốn chân ôm rương, bất động.

Theo sau đó, có hai người cầm phất trần phẩy nhẹ, sóng vai đi đến. Ai cũng đều tuấn tú, trẻ tuổi, đặc biệt là người bên trái kia, tướng mạo khá giống một cô nương, cực kì thanh tú.

Xa xa phía sau là bốn người khiêng kiệu tới, thân kiệu rất lớn, cực kì phô trương, bốn bề lụa trắng tung bay, người trong kiệu đang nằm nghiêng lười biếng.

Không lâu sau cỗ kiệu vững vàng hạ xuống, tiểu đệ từ đến vén rèm lên, bên trong là một người mặc áo đạo bào vải gấm, thắt lưng màu đen dắt thêm ngọc bội, tóc xõa một nửa, một nửa buộc hờ bằng khoanh ngọc bích. Dáng người hết sức lịch lãm, mặt mày sáng sủa, chỉ cần nhìn hắn là biết, đây là một đạo trưởng trẻ tuổi có đạo cốt tiên phong.

Tiểu đệ tử cúi người gọi: “Thiên tôn.”

Thiên tôn lại không trả lời, cầm lấy cốc trà trước mặt uống một hớp, hỏi:

“Mèo của ta đâu? ”

TBC

Cung lão gia tự thấy mình là người từng trải sự đời, nhưng lại chưa từng thấy có vị đạo trưởng nào phô trương như vậy, ông chỉ vào con mèo mập đang nằm trên cái rương của mình, lắp bắp nói:

“Thiên, Thiên tôn muốn tìm, đang ở đây… ”

Bất giác cũng xưng hô với hắn như đồng đạo.

Thiên tôn đại nhân nhìn tới, tay trái đưa lên bấm một cái, nói câu thứ hai:

“Trong phủ có quỷ.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...