🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 56: Chương 56

“Nhạn Nam?”

Phương Uyển Chi nháy mắt hai cái:

“Ngài muốn mang ta đi Nhạn Nam?”

Thế mới bảo nói chuyện với người thông minh sẽ không thấy phiền mà.

Liên các lão khoái trá gật đầu một cái, hắn rất thích Phương Uyển Chi lanh lợi, nhưng mà câu tiếp theo hắn liền không thích rồi.

Bởi vì Phương Uyển Chi nói.

“Ta không đi, chỗ đó trời mưa, thời tiết rất xấu.”

Liên Dụ đã hạ quyết tâm muốn dẫn Phương Uyển Chi đi, vẫn nghĩ nàng sẽ không từ chối. Nhưng mà bây giờ nàng lại cự tuyệt thoải mái như vậy, phút chốc lại ngây ngẩn cả người.

Phương Uyển Chi tiếp tục thu dọn đồ đạc, vùi đầu xếp dọn một hồi, lại nhịn không được thả đồ trên tay xuống quay lại hỏi:

“Mà tại sao ngài phải dẫn ta đi?”

Liên Dụ liền thành thật nói:

“Bì Bì không có ở đây, trên đường không có người chăm sóc ta.”

Phương đại cô nương nheo mắt lại, khoanh tay tại nghiền ngẫm nhìn hắn.

“Vậy nếu Bì Bì ở đây, ngài sẽ không dẫn ta theo?”

Liên Dụ không thể cho ý kiến, hắn cảm thấy ánh mắt của nàng rất không có ý tốt, giống như muốn ăn thịt người.

Xoay người lại đi tới bên giường ngồi xuống, hắn nói.

“Hai ta trên đường tâm sự không phải tốt sao?” Sau đó nhìn quanh một lượt, như tìm bia đỡ đạn, hắn ôm con mèo mập lên, “Vương Thủ Tài cũng đi.”

TBC

Phương Uyển Chi nhướn mày.

“Vì thế thôi?”

Liên Dụ gật đầu.

“Vì thế đó.”

Trong tiềm thức, hắn đã xem Phương Uyển Chi như một vật của riêng mình, giống như Bì Bì, cũng là người bên cạnh hắn từ nhỏ, đã quen mang theo, cũng muốn mang theo.

Phương Uyển Chi cũng không hỏi, cứ khoanh tay không nói tiếng nào nhìn hắn, vẻ mặt đó khiến Liên Dụ nhớ tới tiên sinh dạy hắn khi còn bé.

Hắn không thấy mình nói sai cái gì, hay bởi vì lâu quá rồi không tiếp xúc với nữ nhân, cho nên cũng không có ý thức được việc mang theo một cô nương không danh không phận là chuyện bất bình thường cỡ nào.

Phương Uyển Chi cứ nhìn hắn như vậy, nhìn mãi, nhìn đến mức hắn và Vương Thủ Tài đều cảm thấy khốn đốn, nàng mới yên lặng tiếp tục dọn dẹp đống rối rắm kia.

Nàng phát hiện ở phương diện này Lan Khanh thực sự chậm chạp quá, nhưng mà những lời đó, một cô nương gia như nàng sao mà mở miệng hỏi được? Dù muốn hỏi, cũng phải chờ mình cảm nhận được tâm ý của Lan Khanh rồi mới nói.

Tính tình của nàng khá dửng dưng, trong chuyện tình cảm lại thiếu cảm giác an toàn. Gia đình thiếu quan tâm khiến nàng có vẻ không tim không phổi, cũng cẩn thận trong lời nói và việc mình làm.

Nàng cảm thấy Lan Khanh cũng có vẻ không hiểu. Nàng biết mình thích Lan Khanh, nhưng mà Lan Khanh có thích mình không, thì nàng không biết. Nàng cứ như một con ốc sên vác trên mình căn nhà nhỏ, nếu Lan Khanh thích, cả đoạn đường này, dù rất xa, nàng cũng nguyện ý đi cùng.

Phương Uyển Chi trầm mặc làm cho Lan Khanh có phần không hiểu, hắn nhíu mày kéo kéo ống tay áo của nàng: “Cô có đi không đó?”

Phương Uyển Chi không để ý tới.

“Có đi không?”

Vẫn tiếp tục không để ý.

Lại kéo.

“Có đi không đó?”

“Gì mà đi đi đi đi thế!!! Ta đi!!!”

Phương đại cô nương bị kéo đến phiền, bực bội rút góc áo mình về, trừng mắt nói với Liên Dụ:

“Cái tên xấu xa vương bát đản trời đánh kia, ngài xem đồ ngài nhiều như vậy, không qua đây giúp ta một tay, trời sắp tối rồi kìa”.

Lan Khanh thả mèo ra, yên lặng đến bên giúp đỡ. Vừa đưa tay ra đã làm đồ đạc lộn xộn hết lên.

Cho nên ai kia ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ, hắn thấy hình như hắn hơi sợ Phương Uyển Chi rồi.

Phương Uyển Chi nhìn bộ dạng đờ đẫn kia mà phì cười, ghét bỏ đẩy hắn qua bên cạnh.

“Sang bên kia đi”.

Liên Dụ thấy Phương Uyển Chi cười, trong lòng cũng thoải mái hơn, nghe lời về giường làm tổ.

Mấy ngày gần đây các cửa hàng ở kinh thành có chuyện, mỗi tối hắn phải xem sổ sách đến tận khuya, dậy thì sớm trước giờ mão, đến sau giờ ngọ thì mệt rã cả người, trong lúc mơ màng đột nhiên nhớ ra Phương Uyển Chi còn chưa uống thuốc, hắn vội mở mắt ngồi dậy:

“Cô uống thuốc đi”.

Thời tiết ở đó không tốt, hắn sợ nàng bị bệnh.

Liên Dụ chờ nhìn nàng uống đến sạch chén mới lại nằm xuống. Ôm Vương Thủ Tài trong lòng, không còn gì bỏ quên nữa.

Đối với chuyện Phương Uyển Chi đi cùng, Phương Chính đương nhiên là trăm lần nguyện ý.

Liên Dụ lấy lí do là chuyến này đường xá xa xôi, không biết bao lâu mới về, cho nên mang Phương Uyển Chi theo tiện cho việc vẽ tranh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...