🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 25: Chương 25

Ngày xuân mưa cũng nhiều hơn, lúc Phương Uyển Chi mang ô giấy đến Ngọc trần phụng uyển, Lan Khanh hai mươi bảy tuổi đang ngồi xổm bên góc tường nhà mình nhìn chăm chú một vật gì đó.

 

Hôm nay hắn mặc bộ thường phục màu đỏ thẫm, chất liệu cũng không tầm thường, chiếc ô giấy dù che nửa người trên, khiến nhìn qua hắn cứ như một cây nấm mọc một mình đơn độc. Vạt dưới thường phục vì không cuộn lên nên bị dính nước mưa, ướt nhẹp, còn bám nhiều bùn đất, có lẽ đã ngồi xổm một lúc lâu.

 

Nàng bước chân đi tới, từ trên cao nhìn xuống, nghĩ nghĩ rồi nói: “Hôm nay chưa uống thuốc à?”

 

Nói đến thế mà người kia cũng không lên tiếng. Tuy bình thường Lan Khanh ít khi nói chuyện, nhưng đã mở miệng thì cực kì mạnh mồm, đa phần đều khiến nàng á khẩu.

 

Lan Khanh thấy mũi hài vải gấm trước mặt, liền dời cái ô về phía sau, gương mặt tuấn tú như bạch ngọc lộ ra.

 

“Phương Uyển Chi cô xem này, một con mèo nhỏ.”

 

Hắn đưa tay chỉ, như thể sợ hù đến nó, chỉ một cái rồi rụt tay về.

 

Phương đại cô nương nhìn theo hướng ngón tay, cũng ngồi xổm xuống, vừa vặn chạm vào mắt của một con mèo lấm lem bụi đất. Mèo lông xám trắng xen nhau, nhìn rất xinh. Đặc biệt nhất là, một nửa mặt là màu xám tro, cái cổ và bốn chân cũng có một vòng lông màu xám, hai chân trước đứng thẳng, ngồi xổm cạnh tường. Đôi mắt nó lại không hề thân thiện, mắt híp lại, như thể bề trên nhìn từ cao xuống.

 

Phương đại cô nương cũng không phải cực thích các động vật lông dài, nhưng cũng không phải ghét. Nàng nhìn thoáng qua rồi đứng dậy, giục Lan Khanh: “Không vào phòng à?”

 

Bên ngoài mưa càng lúc càng lớn, hắn cứ ngồi ngửa người dưới mưa vậy, khéo ngã bệnh mất.

 

Lan Khanh thấy Phương Uyển Chi không thể cảm nhận được sự đáng yêu của con mèo nhỏ này như mình, nên phất tay: “Cô vào trước đi”.

 

Nghĩa là còn muốn tiếp tục che mưa cho nó. Bàn tay cứ rục rịch thăm dò, muốn mang con mèo đó vào nhà, đương nhiên hắn cũng không muốn ngồi xổm ở chân tường như vậy, hắn có ngốc đâu.

 

Ngón tay vừa duỗi qua liền bị con mèo híp mắt vươn móng vụt cho một cái. Động tác rất chậm, nên mới bị con vật ngày đánh cho như thế.

 

Thanh Liễu của Phương đại cô nương cũng thích nuôi mèo, biết loài này không giống chó, nó lúc nào cũng có vẻ cao ngạo hơn. Nói câu này xong tự nhiên lại thấy giống tính tình Lan Khanh kinh khủng.

 

Nàng không muốn chịu mưa, thấy bộ dạng Lan Khanh ngu đần như vậy thì có chút dở khóc dở cười, lại nhìn cái tên lấp ló ở góc tường kia. Đồ súc sinh này, còn dám lên mặt như vậy. Nàng đưa tay túm lấy cái ót con mèo rồi nhấc lên.

 

Sau giờ ngọ mưa như trút nước, Phương Uyển Chi mang theo con mèo, và nối gót là ánh mắt vừa kinh ngạc vừa kính nể của Lan Khanh công tử, uy phong lẫm việt bước vào nhà.

 

Con mèo nhỏ có lẽ ban đầu còn sợ hãi, không nghĩ người này lại dám khiêu khích quyền uy của nó như thế, vừa vào phòng nó lại giương nanh múa vuốt.

 

Lan Khanh nhìn con mèo đang xù lông kêu loạn xị kia, tấm tắc, Phương Uyển Chi thật trâu bò quá.

 

Hắn cũng muốn bắt, mà lại sợ mèo cào.

 

Lúc ban đầu, Phương Uyển Chi cảm thấy Lan Khanh chắc là nhất thời mới mẻ, đến khi mưa tạnh hắn sẽ đưa mèo đi.

 

Bởi vì theo suy nghĩ của nàng, một lần Bì Bì đi là hắn lại rối đến mức loạn thất bát tao, sao còn đủ sức nuôi thêm một con mèo nữa.

 

Lúc gần đây nhất Bì Bì không ở Ngọc trần phụng uyển, không biết là đi làm gì. Không có Bì Bì chăm sóc, nháy mắt Lan Khanh thành đứa trẻ không người trông nom, nàng còn thấy hắn ôm một thùng lớn quần áo bẩn chồng chất đưa về phủ.

 

Lan Khanh là người thích sạch sẽ, nhưng nếu cứ thế một mình sống qua ngày, chắc chắn là không sống nổi.

 

Nàng cũng từng nhìn thấy hắn thả một quả trứng gà sống vào nồi rồi đậy nắp lên, sau đó không nhóm lửa mà cứ thế vào nhà chờ ăn. Giống như quả trứng chỉ cần dùng nắp đậy cũng có thể chín được vậy.

 

Ngày đầu tiên Bì Bì đi, Lan Khanh liên tục ngồi trên giường chờ, thấy đến giờ thì chạy tới gian bếp, cầm trứng gà ra đập phá một hồi.

 

Phương Uyển Chi nhìn thấy vậy thì mang bát cơm còn đồ ăn thừa bán cho Lan Khanh với giá cao.

 

TBC

Có lẽ hắn đói bụng quá, không hề ghét bỏ mà cầm lấy ăn sạch sẽ.

 

Đến khi ăn tới hạt cơm cuối cùng, trên mặt hai người mới thoáng không được tự nhiên.

 

Hắn không đổi chén, ngay cả đũa cũng không.

 

“Đồ ăn có hơi mặn…”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...