🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 16: Chương 16

Điều này cũng làm ra sai lầm chí mạng.

 

Lan Khanh trơ mắt nhìn Phương Uyển Chi dứt khoát mở ngăn tủ, lôi cái bình hoa lớn bằng người bình thường ném ra ngoài, vỡ choang một cái, còn mình nhanh chóng chui vào bên trong, với tay ra đóng chặt cửa.

 

Ngay cả mấy người Vô sắc lâu cũng ngẩn người ra. Sắc mặt Lan Khanh thì vô cùng khó chịu.

 

Bên trong tiếp tục vang lên tiếng đồ sứ va vào nhau.

 

Trong lúc bối rối, Phương Uyển Chi nghe thấy tiếng mắng th* t*c của Lan Khanh, nhưng tâm hết sức rối loạn, không kịp suy tư cái gì.

 

Trong lòng vẫn còn nói thầm, sao người này không làm một con đường ngầm trong phòng chứ, bị người ta đuổi g.i.ế.c cũng không có chỗ lui?

 

Thực ra ngăn tủ kia chính là lối vào, chỉ cần chuyển động bình hoa sẽ có một gian nội thất khác.

 

Ai mà ngờ Phương Uyển Chi khi bị kinh hãi sẽ có sức lực trâu bò đến thế, vất luôn cả bình hoa ra ngoài.

 

Tráng sĩ từ đâu ra vậy?

 

Sau khi bình hoa vỡ nát, Lan Khanh cũng không còn chút hào hứng nào. Cổ tay khẽ chuyển, roi như rồng lượn, vụt qua như gió.

 

Phương Uyển Chi ở trong ngăn tủ dần lấy lại bình tĩnh, lá gan cũng lớn hơn một chút, nàng trộm mở cửa ra một khe nhỏ, nhìn tình hình bên ngoài.

 

Công tử văn nhã, tay cầm thủy sắc trường tiên. Từng chiêu thức nhìn như tùy ý, nhưng mỗi chiêu đều là chí mạng.

 

Người mới vừa ngồi trước án thư, nhếch môi cười, khóe mắt đuôi mày đều khiến người ta cảm giác như tắm gió xuân ấm áp.

 

Lúc này, trong không khí đầy mùi m.á.u tanh, hắn lại có phần sát ý lạnh lùng.

 

Không hiểu sao trong đầu Phương Uyển Chi lại hiện ra câu nói kia, nơi đây còn non xanh nước biếc, nghiêng mã dựa lang kiều.

 

Nàng phải thừa nhận, công tử này bộ mặt như ngọc, nhìn cũng thấy cảnh xuân ý đẹp. Chỉ là nàng chưa bao giờ thấy sinh mệnh đi qua trước mắt như thế, dù biết rõ họ không c.h.ế.t thì mình chết, nhưng nàng vẫn cảm thấy sợ Lan Khanh.

 

Lan Khanh không giống như những hiệp sĩ giang hồ trong truyền thuyết, hắn khiến cho người ta có một cảm giác rất mơ hồ mung lung.

 

Phương Uyển Chi nhìn khuôn mặt dễ nhìn của hắn, dù trận c.h.é.m g.i.ế.c khiến nàng run sợ, nhưng lúc ngẫu nhiên lướt qua, vẫn phải tấm tắc khuôn mặt tinh xảo như ngọc khắc.

 

Cũng vào lúc Phương đại cô nương sắp móc xương tủy Lan Khanh ra phân tích, chân hắn nhẹ điểm một cái, cầm mảnh sứ bạch ngọc văng ra trong lúc đánh nhau, nhíu mày trách mắng: “Biết là nó đắt bao nhiêu không?”

TBC

 

Cái này là từ lăng mộ của Văn Đế Bắc Nguỵ đó, lúc mua hắn tốn năm vạn lượng bạc đó.

 

.....

 

Sau một khoảng thời gian rất dài, Phương Uyển Chi nhìn Lan Khanh chăm chú nhặt mấy mảnh bình. Mấy tên sát thủ thì tức đến đỏ mắt.

 

Nhưng mà người này vẫn vừa thủ vừa nhặt, bên kia cũng không chiếm được thế thượng phong. Cho đến khi Bì Bì đẩy xe lừa trở về, cuộc chiến mới đến hồi kết thúc.

 

Có Bì Bì cao lớn thô kệch, Lan Khanh cũng lười quất roi, hắn cúi đầu lấy khăn lau mấy mảnh bình sứ.

 

Phương Uyển Chi thấy tên sát thủ cuối cùng bị Bì Bì đ.â.m trúng mắt, chao đảo ngã về phía ngăn tủ nàng đang trốn thì Lan Khanh đưa tay hất lên, vung roi kéo nàng về.

 

Nàng cảm thấy, nàng nên cảm kích hắn, khi tên sát thủ còn chưa kịp tiếp cận, Lan Khanh đã ra tay rồi.

 

Đồng thời, Phương Uyển Chi cũng thấy có lỗi với Lan Khanh.

 

Bởi vì động tác lúc nào cũng trước ý thức, đến khi phản ứng kịp, nàng đã cầm cái chén bể đập đập vào đầu đối phương.

 

Thật sự là, nàng chỉ theo bản năng thôi.

 

Vật kia nàng tiện tay cầm phòng thân trong lúc hỗn loạn thôi.

 

Nàng đâu có biết, vật này…

 

“Là của Thương Chu!!”

 

Nàng nghe tiếng Lan Khanh cắn răng nghiến lợi.

 

Cái này chắc là tốn bạc lắm?

 

Đây là ý thức duy nhất của nàng trước khi té xỉu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...