🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 43: Cho ăn

Vết sẹo ở cổ tay

(Edit: Andy/Do not reup)

-

Tùy Hầu Ngọc nhìn dưới nền có vẻ đã được lau qua một lượt, coi như sạch sẽ, trực tiếp ngồi xếp bằng, gắp mấy cọng rau thả vào nồi, hỏi: "Nồi ở đâu ra thế?"

"Huấn luyện viên Vương mang từ nhà đi."

Tùy Hầu Ngọc nhìn nước chấm, lại hỏi Hầu Mạch: "Không có tương vừng à?"

"Ăn tạm đi, tương vừng thì..."

Tùy Hầu Ngọc gắp một miếng thịt chấm thử vào bát gia vị Hầu Mạch điều chế, mùi vị ngon hơn cậu nghĩ, vì vậy gật gù: "Cũng không tồi."

Lúc này Hầu Mạch mới nhớ ra gì đó, lấy từ trong balo ra một cái túi nilon nhỏ, nói: "Tôi không biết cậu có ăn rau thơm không, vì vậy thái nhỏ để riêng, giờ cậu muốn ăn thì trộn vào nước chấm ấy."

Tùy Hầu Ngọc nhìn xung quanh một lượt, phát hiện chỉ có duy nhất một bát nước chấm, hỏi Hầu Mạch: "Cậu có ăn rau thơm không?"

"Tôi có."

"Vậy thì thả vào đi."

Tùy Hầu Ngọc đưa bát nước chấm qua, Hầu Mạch mở túi dốc rau thơm vào, sau đó ném túi qua một bên.

Sau đó hắn lại tìm tòi gì đó trong balo, moi ra được hai cái bánh bao, nói: "Nếu không đủ ăn thì gặm thêm hai cái bánh bao này vậy."

Tùy Hầu Ngọc chỉ nhìn không nhận, hiển nhiên là không có hứng thú mấy với bánh bao, rồi lại nhìn khắp nơi: "Có một đôi đũa thôi à?"

"Tôi nhớ tôi cầm theo hai đôi, kết quả tới đây chỉ còn lại một đôi, có thể là do lúc xếp đồ làm rơi lúc nào không biết."

Tùy Hầu Ngọc gắp một miếng thịt, chấm nước chấm rồi đưa tới bên miệng Hầu Mạch: "Mùi vị được lắm."

Hầu Mạch há mồm muốn ăn, nhưng tay Tùy Hầu Ngọc quá run làm hắn nửa ngày mới đón được miếng thịt vào miệng. Hắn lau cằm oán giận: "Cậu cứ như bị Parkinson* ấy, làm tôi chật vật theo."

(*Hội chứng Parkinson: là một loại bệnh do thoái hóa hệ thần kinh gây ra, biểu hiện đặc trưng của bệnh là các cử động bị chậm chạp, cứng đờ, run và rối loạn về thăng bằng)

"Tôi chưa từng làm vậy!" Tùy Hầu Ngọc khó chịu giải thích, bộ dạng như thể Hầu Mạch rất không biết điều.

Hầu Mạch đoán có lẽ đây là lần đầu tiên Tùy Hầu Ngọc đút cho người khác ăn, không khỏi cười rộ lên, híp mắt cảm thán: "Giờ tôi nhìn cậu cứ có cảm giác như mình đang nuôi con vậy."

Tùy Hầu Ngọc vốn đang tận hưởng đồ ngon, kết quả nghe được câu này biểu cảm lập tức đen xuống, liếc trắng Hầu Mạch.

Hầu Mạch vẫn tiếp tục lẩm bẩm: "Còn cậu là cái loại trẻ con đầu gấu không nghe lời."

Tùy Hầu Ngọc tiếp tục ăn lẩu, lười biếng trả lời: "Tuổi không lớn lắm mà ý muốn làm cha lại rất mãnh liệt."

"Tại vì tôi rất lo lắng cho cân nặng của cậu, tại sao lại không hiểu nỗi khổ của người làm cha này chứ?"

"Cậu sinh tôi ra lúc tôi mới nằm trong bụng mẹ được sáu tháng à?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...