🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 30: Ở chung

Cậu tắm trước đi

(Edit: Andy/Do not reup)

-

Hầu Mạch mặc lại trọn bộ đồ thể dục, đội mũ lưỡi trai, che chắn cho bản thân kín mít từ đầu đến chân. Thể chất của hắn không thể bị phơi nắng, nếu phơi lâu da dẻ sẽ ửng đỏ.

Sau khi mặc đồ chỉnh tề, hắn ra ngoài đi tìm những người trong đội.

Lúc tới sân thi đấu vừa vặn đụng phải nhóm linh vật cổ vũ đang nhảy múa.

Hắn ngồi ở bên cạnh, mở chai nước ra uống một hớp, ánh mắt tập trung vào nhóm linh vật kia.

Tháng mười, khí trời vẫn oi bức như cũ, mặc quần áo dày như vậy nhảy chắc là khó chịu lắm đây, không biết Tùy Hầu Ngọc làm cách nào mà kiên trì được.

Nếu hắn đi tới đưa cho Tùy Hầu Ngọc một chai nước thì cậu ấy có cần không? Trong lúc cậu ấy đang làm việc liệu có nên làm phiền không?

Tính cách của Tùy Hầu Ngọc rất biệt nữu, dễ nổi nóng, nếu hắn đi tìm cậu ấy trước mặt mọi người e là cậu ấy sẽ bùng nổ mất.

Rồi nhất định sẽ lại đòi đánh nhau với hắn một trận.

Hầu Mạch uống thêm một hớp nước nữa, nhịn xuống ham muốn trong lòng, nhưng vẫn lén lút quay video lại cảnh Tùy Hầu Ngọc nhảy múa, vừa quay vừa cười.

Ngày thi đấu hôm nay kết thúc, Hầu Mạch đi theo linh vật về phòng thay đồ, nhưng hắn cũng không đi vào mà nấp sau một cây cột chờ đợi.

Chưa tới hai mươi phút sau, Tùy Hầu Ngọc thay đồ xong đi ra, quần áo đã đâu vào đấy.

Hiển nhiên là Tùy Hầu Ngọc đang cố ý trốn, còn đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm và khẩu trang. Bởi vì dáng người quá đẹp nên cho dù có ngụy trang cũng không che đậy được ngoại hình ưu tú của mình, rất dễ bị nghi ngờ là một vị lưu lượng tiểu sinh nào đó lén đi xem thi đấu.

Hầu Mạch lập tức đuổi theo, cũng không chào hỏi mà sóng vai đi bên cạnh Tùy Hầu Ngọc.

Tùy Hầu Ngọc nhìn sang, thấy mình không cắt đuôi được đối phương, tức giận đạp một cái.

Hầu Mạch bị đạp cũng không tức giận, còn nở nụ cười tươi rói: "Giỏi thật đó, còn tìm được công việc này cơ à?"

"Ờ, tình cờ tìm được."

"Ừm, cậu nhảy đẹp lắm."

Tùy Hầu Ngọc không muốn nhiều lời nữa, chỉ muốn đi khỏi đây luôn, mai cũng không tới nữa.

Kết quả bị Hầu Mạch ôm vai giữ lại không cho đi, "Đi thôi, đi tìm huấn luyện viên và đội tennis chào hỏi, lát nữa bọn tôi cùng đi ăn cơm tối, tiệc đứng đó, tôi dẫn cậu trà trộn vào."

"Không đi!" Tùy Hầu Ngọc dứt khoát từ chối.

"Đi thôi đi thôi, bọn họ nhìn thấy cậu nhất định sẽ rất vui." Hầu Mạch kiên trì.

Tùy Hầu Ngọc tránh khỏi tay đối phương, khó chịu trả lời: "Không cần, tôi chỉ đi làm thêm, trùng hợp đúng chỗ mọi người thi đấu mà thôi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...