🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 74: Ngoại truyện 2: Cung Thời An x Lục Dĩ Nhiên (1)

Biên tập: Maris

Chỉnh sửa: June | Đọc kiểm: Red Tea

"Tôi ghét trẻ con nhất." Đây là câu thứ nhất mà Lục Dĩ Nhiên nói với Cung Thời An vào lần đầu gặp gỡ.

Cung Thời An nhỏ hơn Lục Dĩ Nhiên hai tuổi.

Nhà họ Cung và nhà họ Lục là thế giao, nhưng đây là lần đầu tiên Cung Thời An và Lục Dĩ Nhiên gặp mặt. Điều này là do Cung Thời An sinh ra ở nước ngoài, đây là lần đầu tiên hắn về nước.

Bố Cung đi nước ngoài để phát triển giao dịch quốc tế, Cung Thời An được sinh ra vào lúc đó, năm tuổi mới về nước.

Cung Thời An đứng quy củ, giương mắt nhìn khuôn mặt một bé trai cách đó không xa lắm, sau đó không nói gì một lúc lâu.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy khuôn mặt của một bé trai tinh xảo đến vậy, mặt mũi hoàn hảo không thể bắt bẻ. Da thịt trắng như sứ trong suốt dưới ánh mặt trời, chẳng qua biểu cảm rất khó coi, vẫn chán ghét Cung Thời An như cũ.

Cậu bé kia đẹp quá, cứ như thần tiên.

Trong lòng Cung Thời An chỉ có một suy nghĩ như thế.

Người lớn sợ Cung Thời An bị đả kích nên tranh thủ giải thích: "Miệng anh xấu chút thôi nhưng tính tình tốt lắm đó."

"Nhiên Nhiên, con với em phải hòa thuận với nhau nhé, về sau hai đứa phải giúp đỡ và nương tựa lẫn nhau."

"Hai đứa đều là con một, không có anh chị em, giờ có thêm anh em nữa là tốt lắm."

Cuối cùng Lục Dĩ Nhiên cũng đồng ý nhìn Cung Thời An, Cung Thời An lập tức mỉm cười với anh.

Cậu bé Lục Dĩ Nhiên cau mày lại, cuối cùng chỉ nói một câu: "Phiền chết!"

Vẫn là không đồng ý ở chung với Cung Thời An như cũ.

*

Lục Dĩ Nhiên không ngừng trốn tránh Cung Thời An, nhưng gia đình hai bên luôn sắp xếp cho hai người gặp mặt nhau.

Lục Dĩ Nhiên ở trong phòng mình học, Cung Thời An cũng sẽ ngồi cùng trong đó, nghiêm túc tập viết chữ Hán.

Cung Thời An vẫn luôn cho rằng Lục Dĩ Nhiên không thèm để ý đến mình nên vô cùng yên tĩnh, sau đó lại thấy Lục Dĩ Nhiên đi tới, nhìn vào vở viết của hắn, nói: "Sao em viết chữ cứ tròn tròn thế?"

"Chữ Hán... em viết không đẹp lắm." Hắn nhỏ giọng trả lời

Lục Dĩ Nhiên nhìn chằm chằm chữ của hắn một lúc, cuối cùng thở dài.

Cung Thời An cảm thấy hẳn là mình bị ghét rồi.

Ai ngờ Lục Dĩ Nhiên đột nhiên nắm tay hắn nói: "Đầu bút có lông, chỗ này dừng lại một chút, sau đó hất lên."

Trong nháy mắt, Cung Thời An có cảm giác thụ sủng nhược kinh, nhanh chóng trả lời: "Vậy ạ..."

Lục Dĩ Nhiên nhanh chóng buông tay hắn ra, nói: "Viết lại lần nữa cho anh xem."

Cung Thời An viết lại lần nữa.

Lục Dĩ Nhiên nhìn nghiêm túc như một thầy giáo nhỏ, chỉ nhìn tờ giấy, thấy hắn viết không sai thì mới hài lòng: "Ừ, cũng không đần lắm, em khoan luyện chữ đã, cứ luyện mấy bộ thủ trước đi. Mình bắt đầu từng bước."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...