🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 15: Ghen tuông

Biên tập: Maris

Chỉnh sửa: Hiểu Mịch | Đọc kiểm: Red Tea

Hai người ôm nhau chìm vào giấc ngủ

***

Đoàn làm phim đang trong giai đoạn luân phiên địa điểm quay.

Phim trường mới hiện đang trong giai đoạn chuẩn bị nên mấy ngày nay địa điểm quay trong rừng nhường cho nhân vật phụ tập trung quay trước. Nhờ vậy mà Nhiễm Thuật có hai ngày nghỉ.

Vừa hay cậu có thể nhân hai ngày nghỉ này đi gặp Ngọc Ca mà mình ngày nhớ đêm mong.

Ngay trong đêm, Nhiễm Thuật trở về nhà mình hay ở trên thành phố để đón Đại Ca về, sau đó ghé mua một lẵng hoa và trái cây rồi hùng hổ đến nhà Tùy Hầu Ngọc và Hầu Mạch.

Tiểu Tề cầm hoa, vừa đi vừa lắc đã đến trước cổng.

Sau khi tiếng chuông vang lên, người trong nhà hết sức chậm chạp he hé cửa, sau đó thăm dò nhìn qua khe hở, hỏi: "Khi nào thì cậu đi?"

Mình còn chưa đặt nửa bước chân vào nhà mà hắn đã mong mình rời đi rồi.

Người mở cửa đương nhiên không phải ai khác ngoài cái tên mới tham gia Grand Slam về, Hầu Mạch.

Thấy người xuất hiện là Hầu Mạch, Nhiễm Thuật lập tức trợn to đôi mắt, không thèm giấu giếm vẻ chán ghét nói: "Tôi vừa tới thôi mà. Ít nhất cho tôi vô ở ké hai hôm đi chứ."

"Hai ngày?" Hầu Mạch cụt hứng hỏi lại.

"Đúng thế." Nhiễm Thuật trả lời rồi bế Đại Ca lên giơ trước mặt Hầu Mạch.

Mặc dù đã yêu đương với Tùy Hầu Ngọc nhiều năm nhưng Hầu Mạch vẫn sợ mèo như cũ, đặc biệt là mèo đen.

Nhác thấy Đại Ca nhích lại gần mình, lúc này Hầu Mạch mới lui về sau hai bước, tạo điều kiện để nó đáp xuống mặt đất rồi đi vào trong. Nhiễm Thuật cũng nghênh ngang theo sau Đại Ca tiến vào.

Còn Tiểu Tề thì đưa hoa và trái cây cho Hầu Mạch. Hắn nhìn bó hoa mà lòng miễn cưỡng không thôi: "Tôi chưa từng thấy tri kỷ tặng nhau hoa hồng đấy, tính khiêu khích hay gì? Chi bằng cậu xách người không tới hộ."

"Ngọc Ca ới ời." Sau khi Nhiễm Thuật vào trong nhà thì cậu hoàn toàn không đoái hoài gì tới một Hầu Mạch càm ràm không ngớt, cứ thế chạy một mạch về phía Tùy Hầu Ngọc.

Tùy Hầu Ngọc thấy Nhiễm Thuật chuẩn bị ôm mình, lập tức giơ tay ngăn cản: "Tớ xin nhận tấm lòng của cậu."

Nhiễm Thuật ngó Tùy Hầu Ngọc nằm liệt trên ghế sofa, rồi lại nhìn Hầu Mạch.

Hầu Mạch vẫn đang bận suy nghĩ xem nên vứt bó hoa đi luôn hay để Tùy Hầu Ngọc nhìn tí rồi mới ném, vì thế cũng không đếm xỉa tới cậu.

Hai người kia thi đấu xong còn phải tham gia nhiều hoạt động, có thể về tới đây phải công nhận bọn họ quá đỉnh. Cũng không biết cả hai hoạt động kịch liệt tới trình độ nào mà một Tùy Hầu Ngọc khỏe như sắt thép phải la liệt thành cái dạng này nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...