🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 42: Phần mềm

Khi Thẩm Ngung từ thư viện trở về, Trình Mặc Phỉ đã có mặt ở ký túc xá.

Cậu vừa rút chìa khóa ra, định tra vào ổ, thì cửa đã được ai đó từ bên trong mở ra.

Mùi rượu không quá nồng nặc phả vào mặt.

Là Trình Mặc Phỉ.

Tối nay anh có buổi tụ tập, uống chút rượu cũng là bình thường, nên Thẩm Ngung không để ý.

Cho đến khi vài giây trôi qua, Trình Mặc Phỉ vẫn đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích, ánh mắt có chút nóng rực, chắn ngay cửa khiến cậu không thể bước vào.

Lập tức, Thẩm Ngung nhớ đến câu mà Trình Mặc Phỉ đã nói sau khi gửi bản thu âm cho cậu: "Về rồi sẽ cho em một cái ôm."

Lẽ nào... là đang đợi ôm?

Thẩm Ngung hơi bất đắc dĩ, tiến lên một bước, trực tiếp ôm lấy Trình Mặc Phỉ.

Dù sao, một cái ôm cũng không phải hành động quá thân mật, cậu cũng không đến mức keo kiệt với người trước mặt mình.

Cơ thể Trình Mặc Phỉ cứng đờ, còn chưa kịp phản ứng thì Thẩm Ngung đã buông ra.

Một cái ôm vô cùng ngắn ngủi, thậm chí chưa kịp để lại chút hơi ấm nào.

"Giờ có thể vào được chưa?"

Đôi mắt đen láy của Thẩm Ngung mang theo ý cười, nhìn anh.

Ánh mắt đó khiến Trình Mặc Phỉ có chút chột dạ, kế hoạch mà anh suy nghĩ rất lâu trong đầu bỗng chốc rối tinh rối mù.

Có lẽ vì không muốn bị nhìn như vậy nữa, có lẽ vì não bộ đột nhiên bị chập mạch, trong khoảnh khắc bối rối, anh trực tiếp ôm lại.

Cằm đặt lên vai Thẩm Ngung, vậy là tầm mắt không phải giao nhau nữa.

Một phần sức nặng cũng dồn lên người đối phương, khiến cơ thể anh thả lỏng đôi chút.

Cái ôm này kéo dài tận mấy giây.

Nếu tiếp tục nữa thì có lẽ sẽ không ổn.

Thẩm Ngung cũng nhận ra điều bất thường, định mở miệng hỏi thì nghe thấy Trình Mặc Phỉ khàn khàn lên tiếng:

"Anh... anh vô tình bị ngã, điện thoại cũng rơi vỡ mất rồi."

Trong giọng nói ẩn chứa sự tủi thân không thể che giấu.

Tim Thẩm Ngung bỗng nhiên thắt lại: "Sao lại ngã? Có bị thương không?"

"Không có."

"Vậy thì tốt rồi, điện thoại có thể sửa, cũng có thể mua cái mới, miễn người không sao là được."

"Ừm."

Thẩm Ngung đoán Trình Mặc Phỉ có lẽ đã uống chút rượu, nên cảm xúc bị ảnh hưởng.

Anh uống rượu vào là dễ trở nên nhạy cảm, những chuyện nhỏ nhặt cũng sẽ bị phóng đại lên vô hạn.

Huống chi lần này không chỉ là bị ngã, mà ngay cả điện thoại cũng hỏng luôn, thực sự không thể xem là chuyện nhỏ.

Cuối cùng, Trình Mặc Phỉ cũng lấy lại bình tĩnh, buông tay ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...