Chương 121: Phiên Ngoại: Làm Người (3)
#tien161099
Tuổi mười sáu mười bảy, đúng là độ tuổi của thời phản nghịch. Lộ Chỉ tuy rằng từ nhỏ tính tình cũng rất bình thường, nhưng mà ở tuổi này, là lúc không thích người khác quản mình nhất.
Ngày thường ngay cả bố cậu còn dám nghịch lại, càng miễn bàn đến một Tần Tư Hoán không hề có lập trường đến quản cậu.
Người này dù sao cũng là một ông chú không hề quen biết, dựa vào cái gì mà dám quản cậu?
Cậu thích đến tiệm nét thì sao!
Cậu thích chơi game cả đêm đó rồi sao!
Tần Tư Hoán?
Tần Tư Hoán thì có là gì?!
Người này quản cậu được sao?
Hai người đứng trong góc, dáng người Lộ Chỉ hơi lùn, Tần Tư Hoán cao hơn cậu cả một cái đầu, cậu phải ngẩng đầu mới có thể miễn cưỡng duy trì khí thế của mình, đối diện với Tần Tư Hoán.
Người đàn ông hơi cúi đầu, chóp mũi muốn đụng luôn vào trán cậu. Sắc mặt hắn lạnh lùng, cả gương mặt nhìn rất nghiêm túc, lông mày nhìn cũng rất hung dữ, giống như là giây kế tiếp, sẽ ra tay với Lộ Chỉ.
Lộ Chỉ sợ đến mức lui về phía sau, nhưng khi nghĩ đến tôn nghiêm của một người đàn ông, cậu vẫn đứng ở đó, ngoan cố mạnh mẽ trừng mắt với Tần Tư Hoán.tramtruyen.protien161099
"Chậc." Tần Tư Hoán từ trong cổ họng phát ra một âm thanh không rõ nghĩa, con ngươi đen láy ở trong đêm tối càng âm trầm hơn, giọng nói của hắn trầm thấp, "Chú là gì của cháu?"
Lộ Chỉ khẩn trương nuốt nước miếng, "Chú, chú chỉ là một người chú bình thường không phải là ruột thịt, chú dựa vào cái gì mà quản tôi."
Khí thế của cậu vẫn kiên cường như cũ, nhưng mà lời nói ra khỏi miệng lại biến thành nói lắp.
Tần Tư Hoán nâng tay, nhéo lên mặt cậu một cái, mặt của nhóc con thật mềm, Tần Tư Hoán niết một cái, tự nhiên nhớ đến lời Mạnh Vĩ nói, miệng của con gái vừa thơm vừa mềm.
Vậy của Lộ Chỉ thì sao?
"Đã quên lúc trước còn nói là thích chú?" Tần Tư Hoán thấp giọng cười một tiếng, "Cháu càng ngày càng lớn gan, còn dám đến tiệm nét chơi cả đêm?"
"Tôi nói với chú như vậy từ bao giờ?!"
Ngóc con giống như một con nhím đầy gai, giọng điệu cũng không được tốt lắm.
Tần Tư Hoán xoa xoa ngón tay, từ trên cái má mềm mại của cậu chuyển qua môi, ánh mắt hắn hơi sửng sốt chớp chớp mắt, đột ngột muốn cúi xuống hôn một cái, đến lấp kín cái miệng nhỏ chọc tức người này.
Nhưng mà lý trí đã ngăn động tác của hắn lại, cuối cùng hắn chỉ đem ngón tay ấn vào giữa môi Lộ Chỉ, "Ít nói chút đi, đến tiệm nét chơi cả đêm mà còn cãi bướng à."
Lòng bàn tay hắn rơi khô ráp, ấn ở trên cái môi mềm mại nộn nộn của cậu, hình như rất thoải mái nha. Đặc biệt Tần Tư Hoán còn cố ý vuốt ve, y như tên biến thái.
Bình luận