🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 131: Phiên Ngoại: (1)

#tien161099

Trên mép giường còn đặt một đống kẹo chocolate, vỏ ngoài có màu đỏ đen, nhìn là thấy đắc tiền. Tần Tư Hoán thật sự chỉ muốn nói để ghẹo cậu, ai ngờ Lộ Chỉ nghiêm túc lắc đầu, phủ định: "Không phải, cái này chỉ là do cháu muốn giúp đỡ người khác thôi, không phải muốn nuôi chú."

"Giúp đỡ?" Tần Tư Hoán trở mình nằm nghiêng nhìn Lộ Chỉ, hắn duỗi tay, dùng ngón tay cầm một viên kẹo lên, nhìn chằm chằm một lát, "Sao lại muốn giúp đỡ chú?"

Ánh mắt Lộ Chỉ nhìn hắn như là nhìn một người bị bệnh tâm thần.

Tần Tư Hoán chớp chớp mắt.

Hắn không có mặc áo, lại nằmnghiêng người Lộ Chỉ chỉ cần liếc mắt một cái là có thể thấy được xương quai xanh gầy nhưng rắn chắc, cùng với lòng ngực màu lúa mạch.

Lộ Chỉ đem tiền trong óng heo của mình đặt lên giường, giải thích: "Chú Tần, hôm qua không phải chú nói bị người trong nhà đuổi đi sao, cháu sợ chú bị đói chết, nên cho chú chút tiền với đồ ăn."

Giọng nố cậu rất nghiêm túc, không hề có ý đùa giỡn.

"Sợ chú đói chết?" Tần Tư Hoán thoáng sửng sốt, không hiểu được tại sao Lộ Chỉ lại có suy nghĩ như vậy.

"Đúng vậy," Lộ Chỉ đem đồ trong balo lấy ra hết, kéo khóa lại, cậu ngẩng đầu, con ngươi trong trẻo sâu thẳm nhìn Tần Tư Hoán, "Chú đối xử với tôi rất tốt, tuy rằng đây là số tiền tôi để giành rất lâu mới có, một đồng tiền tôi cũng tiếc dùng, nhưng mà tôi nghĩ, tiền không còn thì có thể để giành lại, nhưng mà chú Tần bị đuổi ra khỏi nhà, khẳng định là không có một đồng tiền nào, nói không chừng còn phải đi ra đường để ăn xin, cho nên tôi muốn đem hết tiền đưa cho chú."

Tần Tư Hoán rũ mắt, không tiếng động cười một cái, "Vậy có cần trả tiền lại không? Cháu biết chú đã bị đuổi ra khỏi nhà rồi, chắc chắn không có tiền để trả cho cháu."

Lộ Chỉ nghẹn họng nhìn trân trối.

Không ngờ trên đời này lại có một người vô sỉ như thế!

Thiếu nợ trả tiền là chuyện thiên kinh địa nghĩa nha!

Tần Tư Hoán cư nhiên còn hỏi cậu có cần trả tiền lại không!? Chuyện này mà cần phải hỏi sao? Đương nhiên là phải trả lại rồi!tramtruyen.protien161099

Một vạn lận đó!

Bạn bè với nhau mượn 1 tệ 2 tệ còn phải trả, càng miễn bàn đây là tiền cậu để dành suốt 6 năm trời!

Lộ Chỉ hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh cảm xúc của mình, cậu nhanh chóng soạn lời, nói: "Chú Tần, đây là số tiền mà cháu để dành hằng ngày, cháu dành dụm 6 năm mới có, ngày thường mua một bịt bánh cháu còn tiếc. Cháu để dành tiền cũng không tính làm gì cả, chỉ là muốn mình có nhiều tiền thôi, trong lòng cháu sẽ an tâm hơn. Nếu như cháu đã đem số tiền này giúp đỡ cho chú, về tình về lý, dù sao chú cũng phải trả lại cho cháu. Chú cũng có thể trả từ từ mà, ví dụ như tháng này chú đi rửa chén được 2000 tệ, chú có thể trả cho cháu 100 tệ trước, còn lại thì để cho chính mình dùng. Chờ chú sau này lại có tiền thì lại trả thêm cho cháu."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...