🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 236: Chương 236

Khi vịn tường nghỉ ngơi, đột nhiên, có thứ gì đó mềm mại áp sát vào.

Nàng cúi đầu nhìn, hóa ra là con của nàng, con rồng nhỏ đó.

Nó vẫn còn thoi thóp, dường như biết nàng là mẹ, ngửi thấy hơi thở liền yếu ớt dùng đuôi móc chặt lấy mắt cá chân nàng.

Không giống như con quái thai trong nỗi sợ hãi của nàng, nó rất gầy yếu, nhưng lại hoàn chỉnh không tì vết.

Chắc hẳn nếu sau này có cơ hội hóa thành người, cũng sẽ là một đứa trẻ khỏe mạnh.

Chỉ tiếc là, rồng con phá vỏ sớm rất khó sống sót, trừ khi có mẹ ngày đêm không rời canh giữ.

Nhưng nàng làm không được, cũng không nên để số phận bi thảm của thần tộc tiếp diễn nữa.

Cuối cùng nàng không g.i.ế.c nó, cũng không ôm nó, chỉ chậm rãi gỡ cái đuôi đang móc lấy nàng, sau đó không quay đầu lại, xách kiếm rời đi.

Ảo cảnh đến đây đột ngột kết thúc.

Hương thơm của quả Chu Dư cũng dần dần tan biến, trước mắt đã là vực sâu vạn trượng, nhưng không còn là vực sâu ngàn năm trước nữa, nơi đây không có Ly Cơ, cũng không có rồng con, chỉ có nàng và Lục Vô Cữu.

Ảo cảnh vô cùng chân thật, xen lẫn tâm trạng của Ly Cơ, đặt mình vào trong đó, như thể đã tự mình trải qua một lần.

Tình yêu của nàng, thù hận của nàng, sự bất lực của nàng, sứ mệnh của nàng...

Khi bóng lưng kiên quyết của Ly Cơ hoàn toàn biến mất, Liên Kiều cảm thấy như một phần hồn phách của mình cũng bị mang đi.

Nàng biết kết quả cuối cùng, một lần chia tay này, người xưa vĩnh viễn cách xa.

Cung Côn Luân biến thành biển m.á.u vô biên, lửa cháy mãi không tắt, cháy rụi suốt mấy năm.

Trải qua nhiều chuyện như vậy, khó trách Ly Cơ không tiếc dùng thần hồn làm dẫn, tan thành tro bụi, nàng ấy coi như đã toại nguyện, sau này thần cung không còn tồn tại, những gia tộc đã từng tàn hại thần tộc kẻ c.h.ế.t người bị thương, cuối cùng tan rã, trở thành như ngày hôm nay, nếu nàng ấy biết được, có lẽ cũng có thể cảm thấy an ủi phần nào.

Nhưng con rồng nhỏ đó, thật sự đáng tiếc...

Trong lòng Liên Kiều dậy sóng, lâu không thể bình tĩnh, không khỏi thở dài, Lục Vô Cữu bên cạnh lại quay lưng, im lặng hồi lâu, dường như không có chút d.a.o động nào.

Liên Kiều đang vô cùng cảm thương, nhịn không được chọc hắn: "Ngươi nói xem, cái tên cuối cùng Ly Cơ chọn trong hồi ức là gì, tại sao Ly Cơ lại cảm thấy Đại Tế Ti nhất định sẽ thích? Ảo cảnh đều là những mảnh vỡ, lúc đó đột ngột kết thúc, ta không nhìn thấy, ngươi có nhìn thấy không?"

Lục Vô Cữu khoanh tay đứng, hồi lâu mới nhàn nhạt nói: "Không."

Liên Kiều lộ vẻ tiếc nuối: "Thôi vậy."

Lục Vô Cữu kỳ thực đã nhìn thấy.

Nhìn thấy vô cùng rõ ràng.

 

Bởi vì hai chữ đó chính là tên của hắn - Vô Cữu.

Hắn lại đột nhiên nhớ tới một chuyện nhỏ không đáng kể.

 

Hắn có một đệ đệ, cùng mẹ sinh ra, tên là Lục Khiếu.

Lục Khiếu nhỏ hơn hắn hai tuổi, tùy ý phóng túng, tính tình hoàn toàn khác với hắn, lại hết lần này tới lần khác thích so sánh với hắn.

Năm còn nhỏ, Lục Khiếu thậm chí còn gây sự vì tên dài ngắn, khóc lóc hỏi mẫu hậu tại sao tên của hắn lại nhiều hơn Lục Vô Cữu một chữ.

Mẫu hậu hiếm khi nổi giận, mắng Lục Khiếu không lo việc chính, suốt ngày nghĩ đến những chuyện không đâu.

Nhưng không chịu nổi sự mè nheo của Lục Khiếu, bà vẫn nói, nói tên của hắn vốn cũng là một chữ, chỉ là lúc đó hạn hán ba năm, yêu ma hoành hành, vương triều nổi loạn khắp nơi, hoàng đế bất đắc dĩ phải hạ chiếu.

Mà sau khi hắn sinh ra, trời giáng cam lộ, nguy cơ được giải quyết, cho nên, vì mang đến điềm lành, hắn được đặt tên là Vô Cữu, có nghĩa là không tai không họa.

Lục Vô Cữu vốn không để ý đến những điều này, lúc này, nhớ lại hai chữ Vô Cữu, đột nhiên nhớ tới ý nghĩa thứ hai của Vô Cữu - Vô Cữu, cũng là bất cữu, tức là không trách cứ, bỏ qua quá khứ.

Hắn kỳ thực không phải là điềm lành, mà là tội lỗi.

Vậy thì, là để ai bỏ qua quá khứ?

Lại không oán trách điều gì nữa?

Tâm tư rối như tơ vò, Lục Vô Cữu khí huyết cuồn cuộn, linh lực quanh thân bắt đầu hỗn loạn.

Thật ra từ khi thăng cấp, hắn đã mơ hồ nhận thấy có một cỗ linh lực càng ngày càng khó khống chế, giống như có thứ gì đó sắp sửa bộc phát ra.

Lúc đó hắn cho rằng đây là kết quả của việc không thể hoàn toàn khống chế sau khi thăng cấp, nhưng lúc này, trong lòng hắn lại có một suy đoán khác.

Hắn cưỡng ép vận chuyển luồng khí lục không thể khống chế kia, trong nháy mắt, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, khí huyết trong cổ họng sôi trào. Cúi đầu nhìn xuống, linh lực chạy qua nơi nào, cánh tay dưới lớp áo bào liền hiện ra vảy.

Vảy đen.

Quả nhiên.

Tuy không biết chuyện gì đã xảy ra, tuy không biết vì sao thời gian trên người hắn lại dừng lại ngàn năm, nhưng hắn đã hiểu ra một chuyện.

Hắn được sinh ra từ bụng mẫu hậu, nhưng không phải con của mẫu hậu, cho nên mẫu hậu mới nói những lời như vậy.

Còn mẫu thân thật sự của hắn, lại cực kỳ chán ghét hắn.

Lục Vô Cữu chậm rãi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, áp chế những chiếc vảy đen xấu xí kia.

Liên Kiều hoàn toàn không nhận ra, vẫn còn đắm chìm trong dư vị của ảo cảnh, đầu có hơi đau.

Nàng xoa xoa đầu, than ngắn thở dài: "Tuy chúng ta đều không nhìn thấy tên, nhưng con rồng nhỏ này đích thực là có tồn tại, cho nên, Ly Cơ thật sự có một đứa con, hơn nữa con rồng này cũng là màu đen. Nếu đứa nhỏ này còn sống, ta thấy tám chín phần chính là Tà Thần trong lời tiên tri rồi."

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...