🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 986: Chương 986

THỀ KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG VỚI ANH TA (4)
Thật sự là đáng sợ!

“Nếu em đã chọn làm người bình thường, thậm chí để mình bị trục xuất cũng không muốn cầm súng, vậy tại sao lại đứng ra giết cướp biển vào lúc này?”

Sau khi ánh mắt như kèm theo ý cười của Hoắc Hoành chạm vào ánh mắt lạnh lùng của Nhiếp Nhiên, cô nói: “Tôi cũng là bất đắc dĩ thôi.”

Hoắc Hoành gật đầu giống như đồng ý với cô, sau đó tiếp tục nói: “Nếu là bất đắc dĩ, vậy dùng súng hay dao có gì khác nhau, đều là công cụ để giết người mà thôi. Em luôn nhắc nhở bản thân không được cầm súng để sống cuộc sống của người bình thường, nhưng sau đó lại cầm dao đi giết người, em không cảm thấy đang tự lừa dối chính mình sao?”

Nhiếp Nhiên bất ngờ cao giọng đáp: “Không phải!”

Không phải cô tự lừa dối bản thân và mọi người, mà chỉ vì… chỉ vì cứu đám lính kia nên mới làm như vậy!

Hoắc Hoành thấy cảm xúc của Nhiếp Nhiên hơi kích động, thì không tiếp tục bức bách nữa mà lại lùi một bước: “Có lẽ em thật sự nên cầm cái gương để nhìn ánh mắt do dự khi nhìn thấy khẩu súng của mình.”

“Anh không có tư cách dạy dỗ tôi!” Sắc mặt Nhiếp Nhiên lạnh lùng, nhưng từ sâu bên trong dường như đang có cảm xúc trào lên.

Hoắc Hoành yên lặng mất vài giây, sau đó mới nói: “Tôi chỉ hi vọng em không ép mình tự chịu khổ.” Anh cầm khẩu súng giơ lên trước mặt Nhiếp Nhiên một lần nữa rồi nói rành mạch từng chữ: “Súng có thể giết người, nhưng cũng có thể cứu người, bất kì sự việc gì đều có tính hai mặt, đừng quá chấp nhất vào một phương diện.”

Khẩu súng ngắn màu đen yên tĩnh nằm trong tay Hoắc Hoành. Mấy luồng ánh sáng ngoài cửa chiếu vào trên thân súng, ánh lên màu của kim loại.

Nhiếp Nhiên cứ im lặng đứng ở đó, ngực cô hơi phập phồng, hiển nhiên đang cố gắng đè nén tâm tình của mình.

Bỗng nhiên con ngươi Nhiếp Nhiên hơi co lại, sau đó cô hất văng khẩu súng đi.

“Đừng có dạy dỗ tôi!”

Nhiếp Nhiên vội vàng đi về phía nhà giam, nhưng khi đến ngã rẽ gần cầu thang, cơn tức giận khiến cô không kìm được mà đấm mạnh vào tường.

“Đáng chết!”

Tại sao cô lại đồng ý với Kha Lỗ đi cứu người cơ chứ, nếu như không đi thì sẽ không gặp phải Hoắc Hoành, càng không phải nghe được những lời nói này!

Chuyện gì cũng có tính hai mặt.

Người đàn ông tinh quái và xấu xa này luôn biết yếu điểm của cô ở đâu rồi đánh một cú trúng đích.

Tên Hoắc Hoành đáng chết này, cô thề không đội trời chung với anh ta!

Sau khi căm hận phát ra một lời thề ở trong lòng, Nhiếp Nhiên tiếp tục đi nhanh về phía cửa, nhưng không ngờ vừa đi ra lại va vào một tên cướp biển.

Tên cướp biển bị va vào thì hùng hổ nói: “Ui cha, làm gì vậy, không có mắt à?”

Nhiếp Nhiên lập tức cúi đầu rồi nói với giọng đàn ông: “Thật… thật xin lỗi…”

Sau đó vòng qua hắn để tiếp tục đi ra ngoài.

Nhưng không ngờ tên đó hô to lên, “Đứng lại!”

Trong lòng Nhiếp Nhiên thắt lại, chẳng nhẽ nhanh như vậy đã bị phát hiện rồi?

Nhiếp Nhiên dừng lại, nghe thấy tiếng bước chân của hắn từ phía sau tới, mỗi bước cứ như giẫm lên trái tim cô, khiến sắc mặt cô càng thêm nghiêm trọng.

Ngay vào lúc Nhiếp Nhiên định liều chết, hắn lại đi đến đập vào vai cô rồi nổi giận mắng: “Cái thằng nhóc thối này, thấy tao là chạy, chạy cái gì mà chạy, mau tranh thủ vào kho đạn với tao để lấy đồ. Cả đám đứa nào cũng chỉ biết ăn rồi nằm, hiện giờ là lúc phải cầm súng thật đạn thật ra chiến trường thì toàn lặn mất tăm!”

Sau khi nghe được câu này, Nhiếp Nhiên lập tức thở phào.

Đúng là trời giúp cô mà! Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.

Có bom thì muốn lật tung hang ổ của bọn chúng sẽ dễ như trở bàn tay.

Mà bây giờ còn có một tên dẫn đường miễn phí, ngu gì không làm!

Tên kia thấy Nhiếp Nhiên không chịu đi, lập tức uy hiếp: “Nhanh lên, lão đại đang cần dùng gấp, nếu mà chậm thì mày cẩn thận bị lão đại ném xuống biển cho cá mập ăn!”

“Vâng, vâng!” Nhiếp Nhiên liên tục gật đầu và vội vàng đi theo.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...