🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 959: Chương 959

Nhiếp Nhiên nghe xong không có phản ứng quá lớn, nhưng Dương Thụ thì kinh ngạc nói: “Không có? Sao có thể như vậy!”

Lúc đó rõ ràng anh ta nhìn thấy vải của rằn ri, sao quần áo trên người lính Quân khu 2 lại không bị rách được?

“Bây giờ cậu phục chưa?” Nhiếp Nhiên cười như không cười nhìn anh ta, hỏi.

Dương Thụ khẽ chấn động.

Hóa ra là cô cố ý.

Vừa nãy cô đánh anh ta là muốn ngắt lời anh ta, đồng thời cũng là để đánh lạc hướng, phân tán sự chú ý làm một cuộc kiểm tra bất ngờ.

“Anh chắc chắn không có lính nào quần áo bị rách?” Dương Thụ sợ Nghiêm Hoài Vũ bỏ sót, lại chạy vào đám người kia kiểm tra từng người một.

Lâm Hoài thấy dáng vẻ bất thường của Dương Thụ, không kìm được hỏi: “Rốt cuộc làm sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?”

“Vừa rồi trong núi tôi thấy vải trang phục rằn ri được dùng làm ám hiệu, lẽ nào không phải các anh để lại sao?” Dương Thụ chau mày hỏi.

Lâm Hoài nghiêm mặt nói: “Để lại ám hiệu của mình trong địa bàn của cướp biển, lỗi sơ đẳng như thế này sao chúng ta có thể phạm được chứ!”

“Vậy vải này là ai thắt?” Dương Thụ lấy mảnh vải nhỏ trong túi áo ra, đưa cho Lâm Hoài.

“Mày khai thật sẽ nhận được khoan hồng, hay là để tao tự đi tìm.” Nhiếp Nhiên đá đá tên cướp biển bên chân mình, nhìn hắn khẽ cười.

“Tao… tao không biết chúng này đang nói cái gì.” Hắn nghiêng đầu sang một bên, không chịu nói.

“Cô muốn hắn khai thật cái gì?” Nghiêm Hoài Vũ lúc này vẫn chưa hiểu, không nhịn được hỏi.

“Tôi nghĩ Nhiếp Nhiên muốn bắt hắn khai thật ai là nội gián.” Kiều Duy nói.

Nội gián?

Đám người Quân khu 2 rì rầm to nhỏ.

“Nội gián? Cậu nói hiện giờ trong đây có nội gián?” Nghiêm Hoài Vũ nhìn đám người xung quanh bằng ánh mắt không thể tưởng tượng được

Hà Giai Ngọc: “Không phải chứ! Tôi mạo hiểm sinh mạng chạy tới đây để cứu nội gián?”

Đột nhiên Nhiếp Nhiên giơ dao quân dụng chỉ một người trong đám người kia, quát: “Cậu ra đây!”

Nam binh mặc quần áo rằn ri nhìn hai bên một cái, lúc đang định lùi về bên cạnh thì nghe thấy Nhiếp Nhiên nói: “Đúng rồi, chính là cậu, ra đây!”
Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.
“Tôi?” Hắn run rẩy chỉ mình, kinh ngạc nhìn Nhiếp Nhiên.

“Chính là cậu, ra đây, tôi không muốn nhắc lại lần thứ ba!” Nhiếp Nhiên khua khua con dao quân dụng ý chỉ hắn bước ra.

Nam binh đó sụt sịt mũi, run run bước ra từ đám đông tới trước mặt Nhiếp Nhiên.

“Cậu ở lớp nào?” Nhiếp Nhiên hỏi.

Vừa nãy khóe mắt của cô quét về phía đám đông, những lính khác tỏ thái độ ngoài xem kịch, chỉ có một mình hắn cúi đầu, hoàn toàn không có bất kì hứng thú nào với chuyện cãi cọ của bọn họ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...