🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 952: Chương 952

NƠI NÀY KHÔNG PHẢI LÀ LỚP HỌC, SẨY TAY LÀ SẼ CHẾT (4)
“Nghe thấy tao nói chưa hả, tất cả phải chú ý cho tao! Đừng có coi thường bọn lính. Nếu như làm không tốt, một con rắn nhỏ cũng có thể cắn chết chúng mày!” Giọng hắn vô cùng nghiêm túc, khiến đám người còn lại không dám trêu chọc nữa.

“Dạ!” Bọn chúng chỉnh tề đáp một tiếng, sau đó lại đi về phía trước.

Dương Thụ thấp giọng hỏi Nhiếp Nhiên: “Con rắn kia chính là đồ chơi của cô à?”

“Anh nói xem!”

Cô biết ngay tên này sẽ gây phiền phức cho mình mà, may mà cô có chuẩn bị trước.

Dương Thụ nhìn ánh mắt lạnh lùng của cô thì cũng biết lần này mình làm sai, lúng túng nói: “Cảm... cảm ơn...”

“Lần này tôi giúp anh vì trong biển anh đã cõng tôi một đoạn nên hòa nhau. Nhưng nếu còn như vậy nữa, tôi sẽ không do dự ném anh ra ngoài.”

Sau khi nói xong, cô lại đi theo đám cướp biển, không nhìn Dương Thụ lấy một cái.

Không biết có phải do hướng gió hay không mà sương mù càng ngày càng dày, đi một lúc lâu, cuối cùng Dương Thụ không nhịn được hỏi: “Chúng ta cứ đi theo bọn chúng vòng vèo thế này à?”

“Đi vòng vèo theo bọn chúng có khác gì chúng ta tự đi vòng vèo?”

“Nhưng ngộ nhỡ bọn chúng đưa chúng ta đến hang ổ thì làm thế nào!”

Nhiếp Nhiên liếc anh ta, hờ hững đáp: “Không phải vừa rồi anh còn nói không sợ à?”

“Tôi cũng nói rồi, tôi sợ cô bị cuốn vào trong đó, đám người kia đều có súng.”

Nhiếp Nhiên không thể nổ súng là nỗi lo lắng lớn nhất của anh ta. Dương Thụ đang cau mày suy nghĩ cách ứng đối thì đột nhiên nghe thấy Nhiếp Nhiên hỏi: “Anh từng giết người chưa?”

Dương Thụ theo bản năng lắc đầu, “Chưa.”

Nhiếp Nhiên lạnh lùng ném lại một câu, “Vậy anh ở lại đây!”

Sau đó cô khom người định đến gần phía sau đám cướp biển, nhưng lại bị Dương Thụ giữ lại, “Cô muốn làm gì?”

Nhiếp Nhiên nhìn chằm chằm tên cướp biển tên là Đại Đầu đi cuối cùng, lạnh lùng phun ra hai chữ: “Ám sát.”

“Tôi đi cùng cô.”

“Anh chưa từng giết người.”

“Ai mà chẳng có lần đầu tiên.” Dương Thụ rút dao ra muốn cùng cô xông ra ngoài thì bị Nhiếp Nhiên ấn lấy vai, “Không được, tôi không thể mạo hiểm!”

“Cô yên tâm, nếu tôi có vấn đề gì thì cô cứ chạy trước, đừng để ý đến tôi.” Dương Thụ nói.

Nhiếp Nhiên nghe xong cười lạnh, “Không phải tôi đang lo lắng cho anh mà là tôi sợ anh rút dây động rừng khiến ra tay lần thứ hai sẽ rất khó khăn.”

Cô không muốn nghe thấy tiếng đạp cành cây nữa, như vậy cô sẽ chém chết Dương Thụ vướng víu này trước khi giết đám cướp biển.
w๖ebtruy๖enonlin๖ez
Dương Thụ im lặng mấy giây, buồn bực nói: “Tôi sẽ không để xảy ra vấn đề nữa, tôi bảo đảm.”

“Nơi này không phải là lớp học, sẩy tay là sẽ chết, anh hiểu không?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...