🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 949: Chương 949

NƠI NÀY KHÔNG PHẢI LÀ LỚP HỌC, SẨY TAY LÀ SẼ CHẾT (1)
Nhưng Nhiếp Nhiên lại im lặng, chăm chú nhìn đám cướp biển với ánh mắt rét lạnh.

Trong núi trừ tiếng gió thổi qua lá cây phát ra âm thanh xào xạc ra thì không có một tiếng động gì khác.

“Cô nói gì đi chứ! Bọn chúng sắp chạy mất rồi đấy.”

“Vậy thì cứ để cho bọn chúng chạy đi, việc khẩn cấp trước mắt là tìm người.”

Sau khi nói xong, cô quay người đi lên con đường ngược hướng với bọn cướp biển. Tiếng bước chân của cô ướt dính nặng nề làm lòng người ta căng thẳng.

Lúc này, Dương Thụ cũng chỉ một lòng muốn tìm được tất cả đơn vị Quân khu 2, sau đó cùng bọn họ giải quyết hết những tên cướp biển này. Anh ta đang vừa đi vừa nghĩ, đột nhiên vô tình liếc thấy một đồ vật không bắt mắt trên thân cây. Dương Thụ dịch lại gần xem, hóa ra là một đoạn vải rằn ri.

Thứ này chắc chắn không phải là của cướp biển, bởi vì vừa rồi anh ta thấy bọn cướp biển mặc quần áo bình thường.

“Nơi này có vải rằn ri! Nhất định là bọn họ!” Dương Thụ gọi Nhiếp Nhiên, chỉ miếng vải trong tay mình, cao hứng nói.

Cuối cùng cũng có manh mối rồi.

Có chỗ vải này, chỉ cần đi theo là có thể nhanh chóng tìm được bọn họ.

Nhiếp Nhiên đi tới nhìn thấy miếng vải bị gài ở trong góc khuất, sắc mặt không chỉ không vui mà còn cứng đờ, cô ném miếng vải xuống đất, tức giận mắng: “Mẹ kiếp, người Quân khu 2 bị thiểu năng à? Nơi này mà còn để lại kí hiệu, bị phát hiện thì không phải nói cho đám cướp biển kia là có binh lính lên đảo hay sao? Tôi tưởng là ít nhất mọi người cũng mạnh hơn người lớp 6… đúng là đánh giá cao rồi.” Nhiếp Nhiên nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm miếng vải dưới đất, tức giận chỉ muốn xé nát nó ra.

Mặt Dương Thụ lập tức sầm xuống.

“Vậy làm thế nào đây? Trên đường qua đó chúng ta gỡ những miếng vải này ra à?” Anh ta nhìn con đường xa vô tận trước mắt với vẻ mặt lo lắng.
Nguồn : we btruy en onlin ez.com
Nhưng Nhiếp Nhiên lại lắc đầu, “Tôi nghĩ đã không còn kịp rồi, vừa rồi chắc là bọn chúng đi tìm người Quân khu 2.” Đáy mắt cô rét lạnh, giọng cũng lạnh lùng hẳn đi.

“Không thể nào? Vừa rồi bọn chúng còn đang nói cười mà.” Dương Thụ căng thẳng.

“Mọi người có thể làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy, dĩ nhiên cướp biển sẽ không lo lắng rồi!” Nhiếp Nhiên hung dữ lườm anh ta.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...