🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 923: Chương 923

Chương 923QUỲ XUỐNG CẦU XIN NGAY TRƯỚC MẶT MỌI NGƯỜI - LÀM MẤT MẶT (3)
“Tôi đang nằm mơ đúng không, nhất định là đang nằm mơ rồi!” Ngô Sướng đã bị chấn động đến nỗi ngẩn ngơ, “Người trâu bò như vậy, tôi lại… lại không biết sống chết cười cô ấy.”

Lưu Hồng Văn nhìn dáng vẻ choáng váng của Ngô Sướng, nhỏ giọng nhắc nhở: “Nếu như cậu không biết sống chết, vậy Dương Thụ làm thế nào?”

Ngô Sướng lập tức tỉnh táo lại, “Đúng thế, Dương Thụ không chỉ trêu đùa cô ấy, còn cãi nhau với cô ấy! Ôi mẹ ơi, Nhiếp Nhiên không đánh chết cậu ta đã là khoan dung với cậu ta rồi.”

Ngô Sướng dịch đến gần, dùng giọng cực nhỏ bày mưu tính kế với Dương Thụ: “Dương Thụ, hay là lát nữa cậu tranh thủ thời gian đi xin lỗi cô ấy đi, tranh thủ để được khoan hồng.”

Nhưng Dương Thụ không hề có phản ứng, anh ta đắm chìm trong thế giới của mình, lẩm bẩm nói: “Từng giết cướp biển…”

Cô ấy từng giết người.

Hơn một trăm tên cướp biển…

Mình và cô ấy đều là quân nhân, cứ tạm bỏ qua vấn đề cấp bậc của đơn vị dự bị và đơn vị Quân khu 2, chỉ riêng một điểm từng giết người hay chưa đã kém cỏi hơn rồi.

Người ta đều nói, làm lính mà chưa từng giết người, vậy thì không thể coi là lính thật sự được!

Cho nên, cô ấy và mình khác nhau.

Nghĩ tới điều này, Dương Thụ không tự chủ được siết chặt nắm đấm, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm góc mặt nghiêng của Nhiếp Nhiên.

Mà trừ Dương Thụ không dám tin tưởng ra, còn có một người cũng đã ngẩn ra không nói lên lời.

Đó chính là Nhiếp Thành Thắng đứng ở bên cạnh Lý Tông Dũng.

Lời nói của Lý Tông Dũng y như một quả mìn nổ ở bên tai ông ta, khiến tai ông ta ong ong.

Sao ông ta lại không biết chuyện đánh cướp biển trên hải đảo?

Tại sao Nhiếp Nhiên lại không nói với ông ta?

Tay không đào mìn? Giết cướp biển?

Thật sự là con gái ông ta sao?

Là Nhiếp Nhiên bị mình đánh cũng không dám cầm súng đó sao?

Là Nhiếp Nhiên bị mình gọi là đồ bỏ đi đó sao?

Ông ta ngơ ngác nhìn Nhiếp Nhiên, giống như đang nhìn một người xa lạ không quen biết. w๖ebtruy๖enonlin๖ez

“Cho… cho dù cô ta có lợi hại hơn nữa, vậy cũng không bằng được binh lực của cả đơn vị!” Trương Nhất Ngải vẫn không cam lòng mạnh miệng nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...