🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 896: Chương 896

“Không được để Nhiếp Nhiên điều khiển cảm xúc!”

Câu nói của Uông Tư Minh lóe lên khiến Lý Kiêu giật mình.

Hóa ra Nhiếp Nhiên cố ý, cô ấy đang ép mình tức giận bỏ đi!

Cạch! Lý Kiêu để lon bia lên bàn, cô dùng lực vừa phải, nhưng ở trong căn phòng yên tĩnh này nghe lại có vẻ đột ngột.

Đuôi lông mày của Nhiếp Nhiên hơi nhếch lên, nụ cười bên miệng cô càng lộ rõ hơn.

Thú vị!

Rõ ràng đã tức giận đến cực điểm, tại sao lại đột nhiên nhịn xuống?

Một lúc lâu sau, hơi lạnh trong mắt Lý Kiêu mới từ từ tan biến, cô lên tiếng: “Người khác đều bảo tôi lạnh lùng, nhưng nói đúng ra cậu còn lạnh lùng hơn tôi, cũng tuyệt tình hơn tôi.”

“Có thể được cậu khích lệ, đúng là vinh hạnh của tôi.” Nhiếp Nhiên cười, không hề có cảm giác thất vọng khi kế hoạch thất bại.

Ván đầu tiên, hòa nhau.

Bây giờ bắt đầu ván thứ hai.

Sau khi Lý Kiêu hơi bình tĩnh lại, cô tiếp tục nói: “Nếu cậu đã không thích quân đội, vậy tại sao lúc trước lại vào quân đội?”

“Vậy còn cậu thì sao? Dường như quan hệ giữa cậu và Phùng Anh Anh cũng chẳng phải là tình đồng đội hay bạn bè, vậy tại sao khi cô ta chết rồi, cậu vẫn muốn tìm hiểu cho đến cùng?”

Lý Kiêu sững sờ, không hiểu tại sao Nhiếp Nhiên lại bất ngờ nhắc đến Phùng Anh Anh vào lúc này, nhưng cô vẫn trả lời: “Bởi vì tôi không thể để một người vô tội phải chết oan.”

“Ngoài điều này ra thì sao? Tôi thấy lúc còn là tân binh, tình cảm của cậu và cô ta không hề tốt đẹp, nhưng cô ta lại có thể ỷ vào danh tiếng của cậu rồi muốn làm gì thì làm.”

Lý Kiêu trầm ngâm một lúc lâu rồi mới nói, “Cậu ấy… đã cứu tôi.”

Nhiếp Nhiên nghe xong là hiểu ngay.

Hóa ra là ơn cứu mạng, chẳng trách.

“Nhưng mà…” Ngón trỏ của Nhiếp Nhiên vô thức gõ liên tiếp trên mặt bàn, “Cậu có chắc không phải cô ta sắp đặt để hại cậu rồi sau đó lại cứu cậu?”

Lời nói này khiến Lý Kiêu đang đắm chìm trong suy nghĩ phải giật mình ngẩng đầu lên, trong mắt cô tràn đầy sự ngạc nhiên và khó tin.

Sắp đặt?

Sao có thể như thế được!

Lý Kiêu vô thức lắc đầu.

Nhiếp Nhiên thấy cô ấy kháng cự bèn nói tiếp: “Tôi chỉ tùy tiện nói vậy thôi, chẳng qua tôi cảm thấy năng lực cậu cao hơn cô ta rất nhiều, vậy mà cô ta lại cứu cậu? Ha ha.”

Tiếng cười ngắn ngủi ở cuối câu đầy vẻ chế giễu.

Tròng mắt Lý Kiêu co lại.

Mặc dù Lý Kiêu không muốn tin, nhưng trong lòng lại hơi cảm thấy Nhiếp Nhiên nói đúng.

“Cậu ấy đã chết rồi, tất cả đều không còn ý nghĩa gì nữa.” Lý Kiêu cố nén suy nghĩ hỗn loạn trong đầu rồi nói với vẻ bình thản. Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...