🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 878: Chương 878

Nhưng Nhiếp Nhiên lại chỉ khẽ cười: “Vâng, tôi biết rồi, cảm ơn sĩ quan Lưu, tôi sẽ đi.”

Không phải chỉ là ngồi hai tiếng thôi sao? Chỉ cần chờ đến khi kết thúc diễn tập thì cô cũng được giải thoát rồi.

“Vậy thì tốt lắm.” Lưu Đức vốn đang bối rối không biết trở về phải báo cáo công việc thế nào, giờ nghe thấy Nhiếp Nhiên nhận lời thì thở phào.

Anh ta nói với cô thêm vài câu rồi mới rời đi.

Sau khi Nhiếp Nhiên nghỉ ngơi ở trong lớp cấp dưỡng thêm một ngày, Lưu Đức lại mang chìa khóa tới, rõ ràng là đang có ý nhắc nhở cô nên đi huấn luyện.

Từ lúc bị thương đến giờ còn chưa tới một tuần, Nhiếp Thành Thắng đúng là nóng nảy thật.

Nhiếp Nhiên bình thản nhận lấy chìa khóa, đến buổi chiều, sau khi việc ở lớp cấp dưỡng đã vơi đi, cô cầm chìa khóa đi tới phòng huấn luyện.

Lần này, phòng huấn luyện không còn nhiều binh lính như mọi lần nữa, chỉ có ba bốn người, khi bọn họ thấy Nhiếp Nhiên tới thì tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc.

Nhiếp Nhiên đứng ở cửa, nhìn chăm chăm vào khẩu súng đang đặt trên bàn, trong đôi mắt tưởng như trấn định lại cuộn lên một chút cảm xúc khó nhìn rõ.

Thời gian chậm rãi trôi đi.

Thỉnh thoảng có người đi qua cửa.

Duy chỉ có mình cô vẫn đứng yên ở đó không nhúc nhích, cứ như đang nhập định vậy.

“Để tôi dạy cô!” Đột nhiên, giọng Dương Thụ vang lên ở sau lưng, “Đi thôi.”

Nhiếp Nhiên cảm thấy dường như mình bị ai đó lôi đi, cô giãy ra theo bản năng.

“Súng không ăn thịt người, cô sợ gì chứ?” Dương Thụ thấy dáng vẻ phản kháng và e ngại của cô thì vừa nóng nảy vừa bất đắc dĩ.

Nhiếp Nhiên vẫn từ chối: “Không cần đâu, tôi muốn ngồi yên trong phòng thôi.”

Dương Thụ bị cô liên tục từ chối thì cũng tức giận: “Thế thì tùy cô” rồi bước đi không thèm quay đầu lại.

Ngày hôm ấy, Nhiếp Nhiên ngồi ở ngoài cửa phòng huấn luyện nghe tiếng súng nổ ở trong đúng hai tiếng đồng hồ.

Hôm sau, vừa qua buổi trưa, nhà ăn còn chưa được dọn dẹp gì, Lưu Đức đã lập tức tới, vội vàng đưa Nhiếp Nhiên tới phòng Y tế.

Trong phòng Y tế chỉ có một quân y nam mặc áo blouse trắng, họ Tôn, rất trẻ, xem ra còn chưa tới ba mươi tuổi.

“Chào quân y Tôn.” Nhiếp Nhiên thản nhiên chào.

“Cô cứ thoải mái đi, thực ra chúng ta chỉ nói chuyện bình thường thôi, không có gì khác, mau ngồi đi.” Bác sĩ Tôn có vẻ khá tốt tính, cười rất ôn hòa.

Hai người ngồi xuống ghế, bác sĩ Tôn liền bắt đầu.

“Nghe nói cô từng là nữ binh trong đội dự bị à?” Anh ta mở đầu câu chuyện.

Nhiếp Nhiên gật đầu: “Phải.”

Bác sĩ Tôn kinh ngạc ồ lên, “Vậy tức là rất giỏi đấy, phải biết rằng đội dự bị bố trí nam nữ lẫn lộn, cô có thể huấn luyện cùng các nam binh, tôi rất phục cô.”

“Cảm ơn.”

“Từ đội dự bị tới Quân khu 2, là nữ binh duy nhất trong Quân khu 2 này, cô có cảm giác khi mình là tâm điểm được hàng trăm ánh mắt đổ dồn vào, được muôn người vây quanh hay không?” Bác sĩ Tôn cố ý hỏi đùa cô một câu để điều tiết không khí.

Nhiếp Nhiên cũng rất nể tình cười khẽ một chút: “Không quen cho lắm, nhưng bọn họ đối với tôi rất tốt.”

“Giờ có cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều so với khi ở đội dự bị không?”
Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
“Đương nhiên, thoải mái hơn nhiều, trước kia chỉ cần cười thôi thì cho dù là mình hay người khác thì đều sẽ bị phạt chạy, thực sự quá mệt mỏi.”

“Thế ư? Cho dù người khác tới muộn thì cô cũng phải chịu phạt chung với họ à?” Bác sĩ Tôn ngả người về phía trước, kinh ngạc hỏi.

“Đương nhiên rồi, đây là hoạt động tập thể, nhất định sẽ bị phạt rồi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...