🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 844: Chương 844

“Cô thì sao? Cô không về phòng nghỉ ngơi à?” Dương Thụ thấy cô vẫn ngồi trên xà đôi không nhúc nhích thì hỏi.

“Tôi ngồi một lúc nữa, chỉ có lúc này tôi mới có thể tới sân huấn luyện thôi.” Nhiếp Nhiên toét miệng cười.

Vốn dĩ cô nói thế là mỉa mai buổi chiều Lâm Hoài nói không cho cô đi lang thang trong sân huấn luyện. Nhưng Dương Thụ lại tưởng là cô vì bị đội dự bị đuổi ra ngoài, bây giờ đang tự giễu thương cảm.

Cho nên anh ta quyết định ở lại.

“Mọi người đi trước đi, lát nữa tôi về sau.” Dương Thụ nói với các anh em đã đi tới cổng sân huấn luyện.

“Woa, Dương Thụ của chúng ta thật là thương hoa tiếc ngọc!”

“Ồ! Tôi cảm động quá!”

“Cô... cô đừng nghe bọn họ nói linh tinh.” Dương Thụ gãi đầu.

“Tôi ở một mình rất ổn, anh về đi.” Nhiếp Nhiên nhìn chân trời, nói.

“Sao có thể để cô ở lại đây một mình được? Một mình cô sẽ càng nghĩ linh tinh!” Dương Thụ tựa vào xà đôi, đặt hai tay lên xà.

“Thật ra thì không sao cả, không phải cô đã nói rồi sao, đơn vị nào cũng giống nhau cả, Quân khu 2 chúng ta cũng có người vào được bộ đội đặc chủng, cô cố gắng một chút, đến lúc đó nói với sư đoàn trưởng tham gia huấn luyện, nói không chừng sẽ được.” Dương Thụ khuyên cô.

Nhiếp Nhiên biết ngay là anh ta hiểu lầm mình rồi, cô bật cười.

Dương Thụ thấy cô cuối cùng cũng cười rồi thì không tự chủ được toét miệng cười, sau đó đột nhiên móc một cái bánh bao ra khỏi ngực, “Này, cái này cho cô! Tôi thấy cô không đến phòng ăn nên lấy cho cô. Nhưng mà hơi nguội rồi, cô mang về hấp nóng lên hãy ăn.” Dương Thụ nhét bánh bao vào trong tay cô.

Nhiếp Nhiên nhếch miệng cười châm biếm, “Lính các anh thật là nhiệt tình.”

Không phải ghi chép cho cô, phạt chạy xin tha cho cô thì là đưa đồ ăn cho cô.

Đúng là một đám người kỳ quái!

“Hả? Cô vừa nói gì?”

Cô giơ cái bánh bao lên, “Tôi nói, cảm ơn bánh bao của anh.”

“Khách sáo cái gì, sau này ở Quân khu 2 có tôi bảo vệ cô.” Nói xong, anh ta vỗ vào ngực mình ba cái.

Bảo vệ mình?

Nhiếp Nhiên bị điệu bộ trượng nghĩa của anh ta làm dở khóc dở cười, cô đường đường là một sát thủ chẳng lẽ lại sa cơ tới mức cần người bảo vệ trong quân đội à?

Cô nhướng mày, chuyển chủ đề: “Muộn lắm rồi, về nghỉ ngơi thôi.”

Nói rồi cô nhảy xuống khỏi xà đôi.

“A, được.”

Hai người một trước một sau đi tới cổng ký túc xá, Nhiếp Nhiên thấy anh ta tiếp tục đi theo mình thì dừng bước lại, hỏi: “Anh muốn cùng tôi về ký túc xá à?”
Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
Vì cô là nữ binh, lại là lính cần vụ nên không ở cùng tòa ký túc xá với nam binh mà ở trong tòa ký túc xá đơn độc phía sau.

Lúc này Dương Thụ mới hoàn hồn lại, nhưng không dám nói mình thất thần đi theo cô, chỉ có thể cứng miệng nói: “Không, không phải, tôi đưa cô về, tôi sợ cô xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...