🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 817: Chương 817

Nhiếp Nhiên trực tiếp đẩy cửa bước vào, vì lúc cô rời đi không hề khóa cửa, cô sợ Hoắc Hoành gọi A Hổ đến lại không thể nào mở cửa để vào.

Người vẫn đang nhắm mắt nghỉ ngơi trên giường nghe thấy tiếng động ở cửa thì quát khẽ: “Ai!”

Khẩu súng luôn cầm trong tay cũng lập tức giơ lên.

“Là tôi.” Nhiếp Nhiên hơi ngẩng đầu, nhìn về phía họng súng đen ngòm.

Hoắc Hoành hạ tay xuống nhưng nửa người vẫn cố gượng ngồi lên, ngạc nhiên hỏi: “Sao em lại đến đây?”

Nhiếp Nhiên không trả lời mà hỏi ngược lại: “Tại sao không gọi điện cho A Hổ?”

Hoắc Hoành cụp mắt xuống, “Không cần, một mình tôi chịu được.” Nói rồi, anh lại nằm xuống một lần nữa.

Động tác giơ súng vừa rồi quá mạnh nên động đến vết thương, hiện giờ Hoắc Hoành nằm xuống mà cảm thấy đầu vai đau đến mức đổ mồ hôi lạnh.

Nhiếp Nhiên bước đến đỡ lấy lưng Hoắc Hoành để ngăn anh nằm xuống, “Nếu chịu được, vậy chúng ta đi.”

Đi?

Hoắc Hoành không hiểu: “Đi đâu?”

Thời gian không còn nhiều, cô nói ngắn gọn: “Khách sạn, tôi đã thuê một căn phòng.”

Hoắc Hoành không cho rằng cô tốt bụng đến mức vì chỗ ngủ của anh quá xập xệ nên vòng lại đón anh đến khách sạn.

Hoắc Hoành nhíu mày hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Tôi nghĩ mình đã làm sai một việc, cho nên phải đi ngay.”

Cô vừa nói vừa nhanh chóng giúp anh mặc lại chiếc áo sơ mi đã khô máu và âu phục. Hãy vào webtruyenonlinez.com để đọc truyện nhanh hơn!

Lúc này Hoắc Hoành thật sự rất muốn trêu, cô mà cũng có lúc sai lầm à?

Nhưng sau khi thấy vẻ mặt nghiêm túc và động tác mặc quần áo nhanh chóng của Nhiếp Nhiên, anh cảm thấy sự việc nhất định rất nghiêm trọng, thế là không dám chậm trễ nữa mà cố chịu đựng cơn đau để phối hợp với cô.

Người trên tầng đang vội vàng mặc quần áo rời đi, cảnh sát đã chạy đến tầng dưới.

“Người đâu rồi?” Đội trưởng đội cảnh sát vội vàng chạy vào, tay anh ta sờ lên khẩu súng bên hông, trông dáng vẻ như chuẩn bị chiến đấu.

Ông chủ nhà nghỉ chưa bao giờ nhìn thấy nhiều cảnh sát như vậy, thần kinh vừa được thả lỏng lại một lần nữa trở nên căng thẳng, “Người… người ở phía trên! Trên tầng, vừa mới đi lên!”

“Dẫn bọn tôi lên đó! Nhanh lên!”

Một đoàn người vội vội vàng vàng lên tầng hai, ông chủ chỉ vào một căn phòng rồi nói nhỏ: “Là căn phòng này.”

Rầm! Cánh cửa đập vào vách tường rồi lại bắn ngược trở về do lực quá lớn.

Đám cảnh sát ùa vào, nhưng căn phòng trống không, chẳng hề có một người nào cả.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...