🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 793: Trở mặt, hủy giao dịch - Chạy trốn (4)

Chương 791TRỞ MẶT, HỦY GIAO DỊCH - CHẠY TRỐN (4)
Hoắc Hoành thản nhiên nói: “Thất bại trong làm ăn là chuyện thường thôi mà.”

“Bình thường ư? Ha ha, tôi nghe người khác nói lần này cậu rời khỏi công ty khá lâu, đám lão già trong công ty đã sớm có ý kiến rồi, không phải cậu còn dựa vào lần làm ăn này để trở mình hay sao?” Lưu Huy cười lạnh, trong ánh mắt mang theo vẻ giễu cợt.

“Tôi còn nghe nói lão già nhà cậu đưa đứa con nuôi kia trở về. Lần này cậu còn không biểu hiện cho tốt đi?” Lưu Huy nhếch miệng cười, vì chạm đến vết thương ở đầu vai nên lập tức nhe răng trợn mắt.

Nhiếp Nhiên nghe xong hơi sửng sốt...

Cái gì?

Con nuôi ư?

Hoắc Khải Lãng nhân lúc Hoắc Hoành không ở đây đã đưa con nuôi về là có ý gì?

Vất vả lắm Hoắc Hoành mới giải quyết xong Hoắc Mân, sao giờ lại xuất hiện thêm một đứa con nuôi nữa chứ?

Vậy thì phải nằm vùng đến năm tháng nào mới xong đây?

“Cảm ơn Lưu lão đại nhắc nhở, nhưng cho dù tôi muốn biểu hiện thì cũng không nhất định cứ phải chọn anh.” Hoắc Hoành cũng giơ súng lên: “Anh dám động vào người của tôi thì có khác nào đánh lên mặt tôi chứ? Vụ làm ăn này có bỏ cũng chẳng sao cả.”

Lưu Huy thấy Hoắc Hoành nói trở mặt là trở mặt thì súng lập tức chuyển về phía anh, trong giọng nói tràn ngập vẻ không tin nổi: “Hoắc Hoành, cậu điên rồi đấy à? Vì một con đàn bà mà cậu muốn hủy vụ làm ăn này sao?”

Đây có đúng là Hoắc Hoành vốn không gần gũi phụ nữ không thế?

Hoắc Hoành bình thản, lạnh nhạt đáp: “Là anh hủy vụ làm ăn này, không phải tôi.”

Lưu Huy lắc đầu, hắn chỉ vào thuộc hạ sau lưng Hoắc Hoành, nói với vẻ không tin: “Cậu không biết bắn súng, cũng chỉ có một người bên cạnh, còn tôi có hai người!”

Lúc này, Nhiếp Nhiên ngồi bên kia luôn im lặng lại lên nhắc nhở: “Chẳng phải còn tôi đây sao?”

“Mày có súng không mà dám nói leo vào đây hả?”

Nhiếp Nhiên rút con dao ăn trong ống tay áo ra, mỉm cười nói: “Tôi không có súng, nhưng tôi có dao mà.”

“Con dao cùn ấy của mày thì làm ăn được quái gì?” w●ebtruy●enonlin●e●com

“Thật không?” Nhiếp Nhiên vừa dứt lời liền phóng con dao trong tay đi với một lực rất mạnh, con dao găm thẳng vào cửa.

Lưu Huy nhìn con dao cắm trên cửa thì choáng váng.

Hoắc Hoành cũng bị chấn động theo, không ngờ cô gái nhỏ này còn có chiêu ấy, sao anh lại không biết nhỉ?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...