🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 782: Bị đánh - Bắt cóc trẻ con (3)

Chương 780BỊ ĐÁNH - BẮT CÓC TRẺ CON (3)
“Hu hu... chị bắt nạt tôi, các người đều bắt nạt tôi, hu hu hu... Các người đều là lũ khốn kiếp, các người đều là người xấu!” Nó nằm cuộn mình trên mặt đất khóc tu tu.

Nhiếp Nhiên đứng ở ngoài cửa liếc nhìn nó, chơi xấu ư? Thằng nhóc này mà cũng đáng để cô phải giở trò à, nó đánh giá mình quá cao rồi đấy!

“Các người đều bắt nạt tôi, các người không phải người... Về nhà rồi tôi sẽ nói với ba, là các người bắt nạt tôi!” Nhiếp Dập nằm dưới đất càng khóc lớn, nghe vô cùng thê thảm, khóc không ra hơi.

Nhưng khóc một lúc lâu, đột nhiên nó lại thấy có gì đó không đúng.

Sao đến giờ mà Nhiếp Nhiên vẫn không tới dỗ nó thế?

Nó lén nhìn qua khe hở cánh tay, vừa nhìn thoáng qua liền phát hiện chẳng còn ai ở đó nữa.

Nó lập tức bật dậy, nhìn xung quanh một hồi, phát hiện ra quả thực Nhiếp Nhiên đã đi mất rồi.

Đứa con gái thối tha này, không ngờ lại bỏ rơi nó, đồ khốn!

“Chị mau quay lại đây cho tôi! Nhiếp Nhiên, chị quay lại cho tôi, nếu không tôi sẽ nói với ba! Tôi cho chị ba mươi giây, chị mau lại đây! Nếu không cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho chị!” Nhiếp Dập hướng về phía hành lang gào to, nhưng... chẳng có nửa âm thanh đáp lại.

Nó đứng yên tại chỗ chừng một phút, cũng chẳng thấy có dấu hiệu nào của việc đứa con gái ấy sẽ quay lại.

Không phải đi thật rồi đấy chứ?

Thế là trong lòng nó bắt đầu nóng nảy, sốt ruột.

Nó oán hận giậm chân, cuối cùng không nhịn được chạy ra cửa.

Nhưng lúc sắp chạy ra khỏi hành lang, không hiểu sao mấy đứa lúc nãy vốn đang đi phạt chạy lại đột nhiên xuất hiện trước mắt nó, hơn nữa dáng vẻ vô cùng tức giận và lạnh lùng.

“Nhiếp đầu to, mày đi đâu thế?” Hãy vào webtruyenonlinez.com để đọc truyện nhanh hơn!

“Nhìn nó khóc kìa, dáng vẻ ngu xuẩn thật đấy, nước mắt nước mũi tèm lem, xấu như ma!”

Mỗi người đều tiến về phía nó, rõ ràng không có ý tốt, miệng thì nói lời châm chọc.

“Chúng mày tránh ra!” Nhiếp Dập chùi nước mắt và hai hàng nước mũi ròng ròng mà vừa rồi vì quá vội vàng nên quên lau đi,

Thằng nhóc cầm đầu nhếch miệng cười: “Tránh ra? Đường này do nhà mày mở à? Chúng tao thích đi đến đâu thì đi đấy!”

“Đúng thế, có bản lĩnh thì bảo ông già sư đoàn trưởng nhà mày mua chỗ này đi!”

“Chúng mày không được nói ba tao như thế!” Nhiếp Dập lập tức quát lên giận dữ với lũ trẻ y như một con sư tử con.

Lũ nhóc bị tiếng quát của nó dọa cho hoảng sợ, nhưng sau đó khi đã lấy lại bình tĩnh, lại càng kiêu căng hơn, chọc vào ngực nó, khinh bỉ nói: “Bọn tao cứ nói đấy, nói rồi thì làm sao hả? Mày có giỏi thì đánh chúng tao xem nào! À đúng rồi, mày có đánh lại được đâu, bởi vì mày yếu như sên! Chạy không được, đánh nhau cũng chẳng xong, chỉ biết khóc!”

Lập tức, những tiếng cười nhạo lại vang lên.

Nhiếp Dập liên tục bị chế nhạo như thế đã hoàn toàn nổi giận, đã không đánh lại con khốn Nhiếp Nhiên kia thì thôi, giờ nó có chết cũng phải dạy cho mấy thằng này một bài học mới được.

Nó hít sâu một hơi, đôi mắt tức giận trợn trừng lên, hổn hển nói: “Chúng mày... chúng mày... tao liều mạng với chúng mày!”

Nó vừa dứt lời liền vọt lên như mũi tên rời khỏi cung.

Năm đứa trẻ còn lại nhìn hau, không biết ai là người nói câu: “Tẩn nó!”

Máu nóng dồn lên não, tất cả cũng xắn tay áo vọt lên.

Nhiếp Dập dựa vào cơn tức giận không kiềm chế được, trong lúc nhất thời có thể giằng co bất phân thắng bại với mấy đứa trẻ kia.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...