🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 752: Cô là n nh n của chúng tôi (2)

Chương 750CÔ LÀ ÂN NHÂN CỦA CHÚNG TÔI (2)
Nhiếp Nhiên nghe hai bọn họ tranh cãi phân cao thấp thì tai ong ong, rất nhức đầu.

Cổ Lâm phát hiện ra sự khác thường của cô, vội vàng nói sang chuyện khác: “Ơ mà … chính trị viên đi đâu rồi?”

“Đúng vậy, chính trị viên đi đâu rồi?”

Được Cổ Lâm nhắc nhở, mấy người ở đây đều kinh ngạc vì không thấy chính trị viên đâu cả.

Lúc này Nghiêm Hoài Vũ mới ngừng chiến trả lời: “À, tối hôm qua chính trị viên đi rồi.”

“Đi rồi?”

Nhiếp Nhiên nhướng mày lên.

Vậy người tối hôm qua đứng ở cạnh giường cô lúc cô nửa tỉnh nửa mê nhất định là Hoắc Hoànhrồi.

Nghiêm Hoài Vũ gật đầu, “Ừm, tôi tận mắt thấy thầy ấy vội vội vàng vàng lên máy bay.”

“Chẳng lẽ đơn vị có chuyện gì cần thầy ấy về à?” Thi Sảnh tò mò hỏi.

Kiều Duy phủ định: “Không thể nào, đơn vị có chuyện thì cũng nên là tiểu đoàn trưởng về.”

Nhiếp Nhiên biết nhất định là Hoắc thị đã xảy ra chuyện gì đó.

“Chị Nhiên, chị biết chính trị viên đi đâu không?” Hà Giai Ngọc hỏi.

Nhiếp Nhiên lắc đầu, “Tôi không biết.”

Thân phận của Hoắc Hoành quá đặc biệt, không thích hợp lộ ra, huống hồ từ trước đến giờ cô không để ý đến chuyện của người khác, cần gì phải tìm phiền phức cho mình.

Cô sợ đám người kia tiếp tục hỏi chuyện liên quan tới Hoắc Hoành nên dứt khoát đổi đề tài:

“Đúng rồi, tôi đã tỉnh lại rồi, lúc nào có thể về?”

Nghiêm Hoài Vũ: “Quân y nói cơ thể cô quá suy nhược, cố gắng tránh gió hết mức, cho nên để cô nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa.”

Nhiếp Nhiên gật đầu.

Điều Nhiếp Nhiên không ngờ là lần nghỉ ngơi này lại kéo dài hơn một tuần. Rõ ràng cô có thể xuống giường đi lại rồi nhưng những quân y kia vẫn ngăn cản cô, bảo cô ở trên giường yên tâm dưỡng bệnh. Đặc biệt là cái người lần trước băng bó vết thương cho cô như cái móng heo trong đơn vị.

Nhiếp Nhiên nhìn quân y vừa kiểm tra vết thương cho mình, hỏi: “Bác sĩ, bây giờ tôi cảm thấy cơ thể đã khôi phục rồi, có thể về chưa?”

“Chuyện này… cứ dưỡng thương thêm đi.” Anh ta trả lời qua loa lấy lệ. Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

“Từ khi tôi mê man đến bây giờ đã dưỡng hơn nửa tháng rồi, vẫn phải dưỡng nữa à? Anh điều trị quá mức như vậy, tôi có nên tìm tiểu đoàn trưởng nói chuyện không?” Nhiếp Nhiên lạnh giọng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...