🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 737: Ngàn cân treo sợi tóc - Anh đến rồi (1)

Chương 735NGÀN CÂN TREO SỢ TÓC - ANH ĐẾN RỒI (1)
“Hay là chúng ta liều mạng đi!” Bị ép cuống lên, Nghiêm Hoài Vũ không quan tâm gì nữa.

Anh ta nghĩ dù sao cũng phải chết, không bằng kéo mấy tên cướp biển chôn theo cũng coi là chết có ý nghĩa. Nhớ hồi đó ba anh ta còn bảo sau khi xuất ngũ thì đi vào con đường quan chức, khi đó vì có thể trốn trong đơn vị thêm hai năm mà anh ta còn tính kế để ra khỏi lớp 1, nhưng khó khăn lắm mới ra được, còn chưa chơi đủ đã sắp chết rồi.

Bỏ đi bỏ đi, ba anh ta làm quan chức nửa đời cũng chẳng có được lợi ích gì từ con trai, lần này cho ông ấy danh hiệu người nhà liệt sĩ, chắc cũng không làm ông ấy mất mặt, nói không chừng đến lúc đó còn có thể thăng chức.

Chỉ có điều dựa vào con trai là liệt sĩ để thăng chức, liệu ba anh ta có muốn không?

Nghĩ tới đây, anh ta cảm khái thở dài một hơi, đè nén sự chua xót trong lòng, cố làm ra vẻ thoải mái nói: “Cùng lắm thì chết thôi.”

“Sẽ không chết đâu.” Nhiếp Nhiên nói: “Chắc bọn chúng cũng hết đạn rồi.”

Hà Giai Ngọc: “Sao chị biết?”

Nhiếp Nhiên mệt mỏi hất cằm lên, “Cô nhìn súng trên tay bọn chúng đi, rõ ràng đều bị nổ hỏng rồi nhưng bọn chúng vẫn cầm, chỉ cố làm ra vẻ mà thôi.”

Đây cũng là lý do cô không ngăn Nghiêm Hoài Vũ nổ súng. Chỉ có sớm làm tiêu hao hết đạn trong tay đám cướp biển kia thì bọn họ mới có cơ hội phản kích.

Tên thủ lĩnh kia chắc cũng nghĩ như vậy.

“Không có đạn, chúng ta cùng tiến lên.” Nhiếp Nhiên nhìn chằm chằm đám người kia, khóe miệng khẽ cong lên.

Không có cái chết uy hiếp, Nghiêm Hoài Vũ mạnh hơn hẳn, anh ta nghiến răng nghiến lợi xắn tay áo lên, “Được lắm, dám lừa chúng ta, xem ông đây có đánh cho chúng nó tè ra quần không!”

Hà Giai Ngọc cũng hừng hực khí thế, “Không sai, cho chúng nó xem liên hoàn đạp đoạn tử tuyệt tôn của các chị đây!”

Mười mấy tên cướp biển kia giơ súng nát lao đến.

“Hừ, mấy đứa nhãi ranh lại dám tới đây, tự tìm cái chết à! Hôm nay tao sẽ trả thù cho đại ca và nhị ca!” Đường Hưng cười lạnh.

“Cười cái rắm mà cười, súng trên tay nát bét ra rồi, còn giả vờ hung hăng cái gì.” Nghiêm Hoài Vũ cắt ngang tiếng cười của hắn. WebTru yenOn linez . com

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...